[Đoản] Lang Lai Liễu


SÓI ĐẾN NHA!

Tác giả: ??? (ta thực sư không biết a)

Edit : Bạch Quỷ Si Dương

Beta : Thiên Yết Hắc Quỷ

Thể loại:  đoản văn, H văn, sói x nhân, truyện ngụ ngôn đồng nhân =))), thâm nho đểu cáng lang công x đáng thương cậu bé chăn cừu thụ =))), HE

Thỉnh chúng ta một chữ trung bẻ đôi cũng không biết chỉ dựa vào trợ giúp của Qt ca ca và Google thúc thúc. Vì thế Chỉ dám chắc nó đúng 70 – 80% thôi. Có gì mọi người cứ góp ý.

Đây là bản edit chui. Chưa được sự đồng ý của tác giả. Mọi người tôn trọng chúng ta thỉnh đừng đem nó đi noi khac. Cám ơn

Bạch Quỷ Si Dương nhắn nhủ đôi lời: Đây là lần đầu tiên ta edit đôi chỗ sẽ chém gió bậy bạ, vài chỗ không biết liền… lơ nó luôn. Cho nên thỉnh các hủ nữ gần xa có gì góp ý liền mạnh tay góp ý nhé.

Nhắn một chút nữa ^^: Link Raw và QT ta lấy từ WordPress nhà nàng Tuyết Lạc. Cám ơn sự quảng bá rộng rãi trên nhà của nàng. Tuy là mất máu khá nhiều nhưng ta đúng là không hối hận để nó là truyện đầu tiên ta edit.

—————————————————————————————————————

SÓI ĐẾN NHA!

Nhuận Thủy vừa cưỡi lão dê của hắn vừa nhìn mảng cỏ xanh trên sườn núi mà trong nội tâm lại nhịn không được có chút sợ hãi. Hắn năm nay chỉ vừa mới 10 tuổi, vóc dáng vẫn còn thấp bé, gương mặt lại không ngăm đen như mấy hài tử trong thôn, ngược lại trắng trẽo nõn nà như được dưỡng ở trong gia đình giàu có. Người trong thôn hắn hễ thấy ai có dáng vẻ đẹp một chút liền trở nên nổi tiếng, Nhuận Thủy lại đặc biệt thanh tú cho nên các lão nhân trong thôn đều muốn làm mai nữ nhi cho hắn. Này không phải lời đồn nha, đôi mắt trong veo long lanh nước tựa như một chú nai con ngây thơ chưa từng trải sự đời, hàng mi dài, đôi mày cong cong, quá khó để công nhận hắn là một đứa con trai. Nhất là cái miệng đô đô hồng xinh ngọt ngào kia lúc nào cũng khiêu khích người khác tới nếm thử. Trong thôn quả thật đã có người nhịn không được mà thử qua rồi, thừa dịp hắn còn nhỏ không hiểu chuyện liền lừa hắn đem hắn toàn thân cao thấp nếm qua một lần, bởi vì hắn còn quá nhỏ, sợ làm tổn thương đến hắn nên không dám dùng sức, kết quả hắn lại còn cảm thấy vui thích, cứ như vậy vài lần, mấy nam nhân luân phiên nhau điều giáo hắn đến thuần thục, đem hắn làm công cụ tiết dục, ngay cả mấy đứa bạn cùng trang lứa cũng không buông tha cho hắn. Về sau lời đồn không hay về hắn nhiều hơn, người nhà cũng phát giác ra điều bất thường liền đem hắn đánh một trận, hắn mới biết đó không phải chuyện tốt, về sau đều một mực cự tuyệt.

Nhuận Thủy xưa nay rất nhát gan, lần này phải đi chăn dê mà hắn lại biết rõ có thể gặp phải sói liền sống chết không muốn đi. Tuy là nói chỉ cần hô một tiếng người trong thôn sẽ lập tức chạy đến, nhưng nhỡ người không đến kịp thì thế nào? Cuối cùng đành phải gọi phụ thân hắn ra giáo huấn một hồi, mẫu thân lại phải khuyên bảo hắn cả buổi hắn mới đáp ứng. Kết quả mới đi đến sườn núi, cơn sợ hãi đã bắt đầu trỗi dậy, lại nhớ tới lời đồn trước kia có người bị sói ăn thịt.

Một trận gió thổi qua, Nhuận Thủy không nhịn được rụt rụt cổ. Vừa rồi hắn hình như thấy một cái gì đó, là Sói sao? Hắn nhớ người trong thôn đã từng nói qua, Sói chỉ cần nhảy bổ tới một phát là có thể cắn đứt cái cổ người ta. Nhuận Thủy cảm giác tim mình đập dần dần nhanh hơn. Hắn nhìn chằm chằm vào vật thể ở phía bên kia, đến cả thở cũng không dám thở.

Là Sói sao?

Không cảm nhận được bất kỳ phản ứng nào từ bên kia. Hắn e dè nhảy xuống đất, thận trọng bước qua bên đó, vươn cái tay tưởng như muốn đông cứng ngắc chậm rãi vén bụi cỏ cao tới đùi hắn ra…

Bên trong chỉ là một con thỏ đang nhai nhai lá cây. Hắn thở dài một hơi, quay người trở về bên lão dê nhà hắn.

Sát.

Hắn dừng lại, không dám động. Âm thanh kia chắc không phải do hắn đi thường mà phát ra đi? Đúng mà…

Lại tĩnh lặng như trước. Hắn đi thêm vài bước nữa.

Sát.

Hắn dừng lại.

Sát.

Hắn chậm rãi quay đầu lại, phát hiện trong bụi cỏ rậm rạp có một thứ gì đó đang núp.

Sát.

Vật kia tiến tới một bước, nằm sấp xuống, bụi cỏ khẽ xào xạc theo động tác của nỏ.

Nhuận Thủy cảm thấy cơ thể cứng đờ ra, thử khẽ nhấc một ngón tay lên cũng nhấc không nổi (thứ lỗi, ta phải chém mạnh chút nha~). Vật kia phát giác ra hắn đang nhìn liền dứt khoát đứng lên, thong thả tiến đến cái nguòi đang bất động đứng ở đằng kia. Đúng vậy, chính là thong thả bước đi a. Nó rất chắc chắn người đó sẽ chạy không thoát, cứ như vậy mà chậm rãi từ từ đi tới. Nhuận Thủy hiện tại đã nhìn rõ bộ dạng của nó, chính là một con sói lông xám, giống như như tượng đá mà hắn đã thấy qua, nhưng so với với tượng đá còn hung mãnh hơn gấp mấy trăm lần, hình thể cũng muốn lớn hơn hai vòng, Nhuận Thủy thật không hiểu nó làm sao có thể giấu hết toàn bộ thân mình của nó vào trong bụi cỏ được hay như vậy.

Tới rồi….

“Sói đến nha…” Nhuận Thủy kêu lên, mới phát hiện, tiếng kêu của hắn đến con muỗi cũng còn không nghe lọt huống chi là thôn dân ở phía bên kia. Vì thế hắn lại há to miệng, rốt cuộc tiếng gào kinh thiên cũng phát ra khỏi cuống họng: “Sói đến nha!!! Sói đến nha~~~~”

Sói nghe thấy hắn thét to liền quay người nhảy trở lại vào trong bụi cỏ, nhảy hai ba cái đã không thấy tăm hơi đâu nữa. Hắn lúc này mới có thể nhúc nhích được thân mình, chạy đến bên chỗ đám dê của hắn. Trên người hắn vì sợ hãi mà đã ra một tầng mồ hôi lạnh, tim đập vừa vội vừa nhanh không ngừng nghỉ. Đám người lớn ở cách hắn quá xa, phải một lát sau mới có người gấp gấp chạy tới đều thở hổn hển, gặp Nhuận Thủy không có việc gì mới yên lòng, lại hỏi Sói đi nơi nào rồi. Nhuận Thủy có chút không có ý tứ, quanh co vài tiếng mới nói: “Vừa rồi ta hô lên nó liền bỏ chạy rồi.”

Người lớn không khỏi có chút sinh nghi, cho tới bây giờ vẫn chưa có nghe nói qua tiểu hài tử hô to vài tiếng liền dọa được Sói chạy đi. Vài vị đại nhân đi xung quanh tìm kiếm, cũng không phát hiện thấy dấu chân, chỉ là nhìn thấy bộ dạng sợ hãi của Nhuận Thủy, cho nên vẫn còn có chút tin tưởng. Để lại vài câu dặn dò hắn nếu thấy Sói thì phải lập tức nhanh hướng đến chỗ người lớn mà chạy lại, họ liền quay trở về. Trong đám người lớn, có một người gọi là Thiết Trụ, nhìn thấy bộ dạng ấp úng của Nhuận Thủy, liền bảo đi theo hắn một lát đi. Những người khác không biết, Thiết Trụ nguyên lai bình thường cùng Nhuận Thủy có lui tới mật thiết, lần này hắn ở chỗ có chút xa so với chỗ Nhuận Thủy nhưng khi nghe thấy tiếng hắn, Thiết Trụ vẫn chạy tới. Nhuận Thủy biết đây không phải là chuyện tốt, liền vội vàng cự tuyệt. Kỳ thật, Thiết Trụ cũng có nhiều tâm tư xấu xa như vậy, nhìn hắn không ngừng cự tuyệt mình, Thiến Trụ trong nội tâm cũng có chút mất hứng liền đi theo mọi người rời đi.

Nhuận Thủy cự tuyệt người ta đến thống khoái, đến lúc mọi người đi rồi, trên sườn núi chỉ còn lại mình hắn, hắn lúc này mới hối hận. Gió lại thổi qua một trận, đem bụi cỏ khuấy động kêu xào xạc bên tai khiến cho hắn sợ đến mức nghi thần nghi quỷ, có cảm giác con Sói kia lại quay trở về. Cứ như thế mà dọa chính mình đến mấy lần, cuối cùng hắn dứt khoát nhìn lên trời, bắt buộc chính mình cái gì cũng không muốn nghĩ nữa.

Sát.

Một tiếng vang nhỏ lập tức được cái lỗ tai hắn khuếch trương cực đại (ta chém kinh thật ^_^). Nhuận Thủy vội vàng hướng mắt về phía bên kia, cái kia…. . đúng là Sói a… cũng như lúc trước thoải mái nhàn nhã thong thả bước tới. Cả người hắn đã đông cứng toàn bộ rồi. Đợi đến khi con Sói kia đến sát bên người, hắn với kịp hô to vài tiếng: “Sói đến nha!! Sói đến nha~~~” Đám dê của hắn đã muốn tháo chạy tán loạn nhưng con Sói kia cũng không thèm truy đuổi theo (em cho là anh thèm đám dê nhà em lắm sao a~~~). Cũng không giống như lần trước, nó chỉ an nhàn đứng yên tại chỗ nhìn hắn. Đám dê chạy  vài bước cũng đã dừng lại, Nhuận Thủy đứng một chỗ nhìn con Sói, trong lòng cũng không còn cảm thấy sợ hãi bị nó hại nữa vì hắn đã thấy đám người lớn đang hùng hổ chạy về phía bên này. Chỉ đến khi nghe thấy tiếng của bọn người lớn, con Sói kia mới chạy đi.

Đám người lớn chạy tới liền hỏi Sói đâu, Nhuận Thủy lúc này cũng không còn sợ hãi nữa, trực tiếp bảo nó chạy đi rồi. Cả đám người lại tìm một vòng nữa, y theo hắn nói tìm trong bụi cỏ thêm một lần nữa. Nhưng một cái dấu móng tay cũng đều không có liền cảm thấy có chút tức giận. Trong đám có một người lớn tánh khí táo bạo đe dọa: “Ngươi hô sói đến thì thú vị lắm sao a? Lần sau lại nói dối, chúng ta liền mặc kệ ngươi.”

Nhuận Thủy nghe xong cảm thấy rất ủy khuất muốn tranh luận nhưng dù sao hắn cũng chỉ là con nít, mấy người lớn này lúc nào cũng đầy vẻ hoài nghi, hắn làm sao có thể. Thiết Trụ cũng không tin lời hắn nói, nhưng lúc nhìn Nhuận Thủy bộ dạng ủy khuất lại nhịn không được bụng dưới dâng lên một cỗ nóng cháy, đã nghĩ tới muốn lưu lại cùng hắn nhưng lại nghĩ tới hắn không chút lưu tình cự tuyệt nên cũng chỉ hướng hắn nhìn một cái liền quay đầu bỏ đi.

Nhuận Thủy nhìn thấy ánh mắt hắn, lại nhớ tới chuyện trước kia, nhịn không được đỏ mặt. Trong nội tâm không muốn, nhưng mà thân thể điều giáo đã quen, thân thể cảm giác được hưng phấn, vật nhỏ dưới đó cũng chậm rãi có xu thế ngẩng đầu lên. Hắn vội vội vàng vàng lảng sang nghĩ chuyện khác. Đầu óc thì chính xác đã nghĩ lệch sang chuyện khác nhưng vật nhỏ của hắn vẫn còn ngạnh đi lên a. Hắn cũng không còn biện pháp, lại đột nhiên suy nghĩ đến Sói. Người lớn đều không tin hắn, hắn không phục, nhưng cũng không có biện pháp làm cho họ tin. Con sói kia thật quá lợi hại đi, như vậy cũng không lưu lại dấu vết. Đột nhiên thoáng cái, Nhuận Thủy lại nảy ra ý nghĩ: “Gọi bọn hắn chứng kiến Sói ở đây thì được rồi.”

Trước đó Sói cũng không có đến ăn hắn, hắn sau cũng không còn sợ hãi nữa nên quyết tâm muốn thực hành cho được suy nghĩ của mình. Lúc trước, hắn sợ hãi hi vọng Sói không đến, hiện lại đang mong chờ nó tới mau mau một chút. Nhuận Thủy nhàm chán đợi cả buổi, lại không cam lòng không chịu nghỉ ngơi. Qua hồi lâu, rốt cuôc cũng nghe bụi cỏ kêu xào xạc, vội vàng nhìn sang, quả nhiên là nó! Sói kia lại giở lại chiêu cũ, không nhanh không chậm bước đi thong thả tới, phảng phất như là đang chờ hắn thét to lên thêm lần nữa. Nhuận Nước lúc này cũng không có sợ hãi nữa, nên cũng nhìn xem nó từng bước một đi đến bên người. Hắn đột ngột thả dê con xuống đất, đem hai cái cánh tay nhỏ nhỏ của mình ôm lấy Sói.

Sói kia không phản ứng kịp, toàn thân đều căng cứng lên. Nhuận Thủy cảm nhận được sự sợ hãi từ Sói, trong nội tâm có chút đắc ý, điều chỉnh hạ tư thế một chút hắn vòng tay ôm chặc lấy Sói hơn, miệng hô lớn: “Sói đến nha!! Sói đến nha~~~”. Hắn hứng chí hét ầm lên mà không nghĩ tới cái cổ hắn hiện đang nằm ngay bên miệng Sói, nếu nó đột ngột cắn xuống, chính mình cũng không có biện pháp thoát thân.

Cái con sói này thật sự là lớn quá a, nó té cũng khiến cho Nhuận Thủy té theo, so với hắn còn muốn lớn hơn một vòng. Nhuận Thủy thật phí sức lực mới ôm được, nhưng chỉ cần Sói quẫy đạp vài cái liền có thể ly khai trói buộc của hắn. Cho dù vậy, nó cũng không hề động, chỉ nghếch cái đầu bự của nó lên cọ Nhuận Thủy vài cái khiến cả người hắn đều nhũn xuống, vừa muốn trốn lại không muốn. Sói kia nhìn thấy hắn muốn chạy trốn, đột ngột dùng lực đem Nhuận Thủy đè xuống phía dưới, cả thân mình cũng nằm lên trên người hắn. Hắn không còn chỗ để thoát thân, đành phải nằm yên ở đó. Sói dùng cái mũi sũng nước mà cọ cọ hắn vài cái, đột nhiên đem cái miệng mở ra một chút, liếm một đường lên cổ hắn.

Nhuận Thủy lúc này mới nhớ tới Sói sẽ ăn thịt người, cả người liền căng cứng lại. Hơi thở nóng hổi của Sói phun tại trên cổ hắn như nhắc nhở hắn hiện tại là đang ở trong cái tình huống nào. Hắn chậm chạp buông ra hai tay, nhắm mắt lại.

Kết quả tưởng tượng cùng hiện thực cách nhau rất xa. Một cái gì đó mềm mại lại hơi thô ráp dán lên mặt hắn làm hắn nhịn không được mà khẽ run run. Ẩm ướt, là đầu lưỡi. Nhuận Thủy mở mắt ra, tự ý kéo khoảng cách cả hai ra xa một chút nhìn vào mắt nó. Dĩ nhiên, đối với một con sói cho dù có nhìn cỡ nào thì nó sẽ biểu lộ được cảm xúc gì a. Đầu lưỡi lại tiếp tục quét về phía trước mặt, sát qua cái cổ họng hắn, mang theo một trận ngứa kích tình. Nhuận Thủy trong đầu chợt lóe lên một ý tưởng, hắn loáng thoáng đã minh bạch được một điểm gì đó. Soi thè lưỡi ra liếm đến cái cằm của hắn, sau đó đứng lên một chút, cái mũi ướt ướt của nó dán trên mặt hắn, đầu lưỡi duỗi ra tham lam liếm láp lấy đôi môi hồng nhuận ướt át. Dã thú trong miệng đều có hương vị tanh hôi, nhưng con Sói này cách hắn gần như vậy mà hắn chẳng ngửi thấy được mùi gì bất thường. Nhuận Thủy đột nhiên giật nảy mình, vốn chỉ là ý niệm mơ hồ giờ lại bỗng trở nên rõ ràng, mặt không tự giác mà đỏ lên, trong tâm nảy lên một cỗ hưng phấn, hạ thân cũng bắt đầu chậm rãi ngẩng đầu rồi.

Sói chợt giật mạnh thân mình đứng dậy, lỗ tai giật giật, lại là nhảy hai ba bước liền không thấy đâu. Nhuận Thủy ngồi dậy, phía dưới hạ thân cảm giác cực kỳ chân thật, ngoài miệng, cái cằm bị liếm, trên cổ cũng là một mảnh ẩm ướt dính dính lạnh cả người, vội vàng dùng ống tay áo sát mạnh. Tiếng nói của đám đại nhân truyền tới bên tai, nguyên lai là họ cũng đã đứng ở trước mặt rồi a. Kết quả lúc này lại vẫn là không tìm thấy dấu vết, sắc mặt họ hiện tại thật hết sức khó coi, Thiết Trụ cũng giống như bọn họ đeo lên người bộ dạng không bao giờ tin hắn nữa, lập tức rời đi. Nhuận Thủy cực kỳ ủy khuất, ngồi bên cạnh lão dê của mình cúi đầu nhìn xem bãi cỏ, cái mũi có chút mỏi nhừ, trước mắt cũng dần bắt đầu mơ hồ. Đúng lúc này “Sát” một tiếng, lại là tiếng của bụi cỏ.

Nhuận Thủy trông qua, quả nhiên lại là con Sói đó.

Nhìn thấy nó, cảm giác ủy khuất cũng vơi bớt đi một phần, chỉ là hắn vẫn còn không phục.

“Đều tại ngươi!” Nhuận Thủy căm hận nói.

Sói lần này không có tiến lên phía trước, chỉ là ở một chỗ nhìn hắn. Nhuận Thủy tuyệt không sợ hãi, tức giận nhìn nó. Nhìn nhau như thế hồi đột nhiên cảm giác được có chút không đúng, ánh mắt kia hắn vừa mới thấy qua, nóng rát, bao hàm lấy dục vọng, cùng Thiết Trụ vừa nhìn tương tự, chỉ là lại càng không thêm che lấp. Nhuận Thủy vội vàng quay đầu, nhìn qua nơi khác. Hắn cảm giác được ánh mắt trần trụi kia còn đang ngó chừng hắn, như là. . . Nhuận Thủy chỉ cảm thấy trên mặt nóng lên, trong đầu lại nhịn không được nhớ tới trước kia những người lớn cùng hắn làm một ít sự tình. Ánh mắt kia giống như những cây thịt thiết bổng nóng đến bỏng da tại trên người hắn cọ qua lại. Máu nóng lại bắt đầu hướng xuống cái chỗ vốn đã  mềm xuống giờ lại dũnh mãnh đứng lên.

Ánh mắt nóng như lửa của Sói đảo qua tay hắn… Nhuận Thủy cảm thấy giống như cầm cái thứ ấy của ai đó, vừa cứng vừa mềm, da chạm da cảm giác cực kỳ chân thật, trên mặt còn cảm nhận được vài mạch máu hưng phấn nhảy nhót. Hắn vội vàng vẫy vẫy tay, cảm giác kia liền biến mất. Sói lại chuyển sang nhìn chằm chằm vào ngực hắn, giống như đã đem y phục hắn mặc thành không khí mà soi vào trong, không đúng, hẳn là xé toàn bộ y phục hắn thành từng mảnh nhỏ mớ phải, để cho bộ ngực non nớt của hắn bại lộ hoàn toàn ra bên ngoài. Sau ai đó lại dùng đầu lưỡi hướng tới nhũ tiêm phấn hồng đang run rẩy không rõ vì lạnh hay hưng phấn của hắn…. ngậm lấy… Một dòng điện đột nhiên phóng tới hai cái hạt đậu nho nhỏ mà đi xuống, để lại cho hắn một cảm giác giật nảy mình, vật nhỏ phía dưới hắn đã hoàn toàn cương cứng lên. Nhuận Thủy cảm thấy trên mặt càng lúc càng nóng, giống như máu trên người toàn bộ đã chạy xuống nơi đó, hai chân cũng nhịn không nổi kẹp chặt lại, vội vội vàng vàng cùng dê con xoay người lại, đưa lưng hướng về phía Sói, nghĩ thầm nếu hắn hoàn toàn không có nhìn thấy nó sẽ không còn sự tình gì phát sinh nữa. Nghĩ là như vậy nhưng lại cảm giác được ánh mắt con sói kia nhìn trúng cái cổ hắn, lập tức phát ra ảo tưởng bị nó thè lưỡi ra liếm. Những nơi bị đầu lưỡi của sói tiếp xúc qua đều bị một trận nóng lên, giống như thực sự bị cái đầu lưỡi ấm áp mềm mại có chút thô ráp ướt sũng kia khi dễ cái cổ hắn.

Không được, không được rồi, Nhuận Thủy giơ tay dùng sức mà ma sát vào cái địa phương kia của hắn, có cảm giác ánh mắt con sói này vừa lia đến đâu thì lại giống như bị cái đầu lưỡi của nó kích thích tới đó. Sau lưng đã mất đi cảm giác bị cái lưỡi liếm xuống, cảm giác lưu lại một đường dài ẩm ướt nhầy nhầy khác thường. Hai chân hắn càng ngày càng kẹp chặt lại, hạ thân cứng rắn cũng ngạnh đến ẩn ẩn đau. Con sói kia tiếp tục lia ánh mắt nó một đường đi xuống phía dưới, cuối cùng đến…..đến…..

Nhuận Thủy hít mạnh khí, đằng sau cơ thể theo phản xạ mà buộc chặt. Hắn quay đầu lại, quả nhiên, con Sói kia đang chăm chú nhìn cái mông của hắn. Hắn không dám nhìn nhiều, lại quay mặt nhìn trảng cỏ, trong thâm tâm lại cảm thấy ánh mắt nó như biến thành một thứ đồ vật cứng rắn mà thẳng tắp, theo khe mông hắn trượt xuống dưới….. Nóng… muốn tiến vào…… Hắn nhớ tới một lần Vương thúc bên cạnh hẹn hắn nửa đêm đến rừng cây ở đầu thôn, liền gầm một tiếng tháo bỏ y phục hắn, dùng thứ cứng như khúc củi mà thô bạo nhét vào địa phương kia của hắn không ngừng đâm chọt. Nhớ tới cái kia thô bạo đâm chọt thô bạo vào trong người hắn không ngừng nghỉ, hắn liền có cảm giác ngứa ngáy. Như vậy sao được a….. Nhuận Thủy nhớ lại cảnh phụ thân tức giận ra sức dạy dỗ hắn, khó chịu muốn khóc, quay đầu thành khẩn nhìn Sói một cái.

“Ngươi, ngươi đừng như vậy, ” Nhuận Thủy nói, “Cha ta sẽ đánh ta nga.”

Sói sao có thể chịu buông tha cho hắn, dùng ánh mắt càng ngày càng nóng bỏng nhìn hắn, Nhuận Thủy lập tức cảm nhận được thứ kia đang đút vào trong bắt đầu đâm tới. Con Sói bước tới bên cạnh hắn, nhìn vào mắt sau lại cúi xuống cái tay đang nắm chặt của hắn. Nhuận Thủy lập tức buông lỏng nắm tay liền bị nó liếm vào lòng bàn tay, cảm giác kích thích như bị điện giật, vội vàng hướng dê con của hắn nhảy lên mà bảo: “Chúng ta đi mau, không thể đứng đây ngây người nữa a.” Dê con nhà hắn liền nghe lời bắt đầu chạy.

Sói kia đột nhiên gầm lên một tiếng uy hiếp kinh người khiến dê con lập tức đứng lại bất động. Nhuận Thủy không khỏi hốt hoảng, dứt khoát nhảy xuống đất, tự thân vận động  chạy về gia thôn, miệng lớn tiếng hô: “Sói! Sói đến nha!! Sói đến nha~~~”

Đằng sau vang lên tiếng cỏ bị giẫm đạp đến ầm ầm, sau đó bị bị nguyên cái thân Sói nặng chịch áp hắn té trên mặt đất. Nhuận Thủy miễn cưỡng giãy giụa, lại sợ hãi cái tư thế này sẽ bị người nhà trong thấy, trong miệng mang theo tiếng khóc nức nở mà nhỏ giọng nói: “Ngươi… ngươi thả ta ra a…”

Sói cử động vài cái đã đem y phục giật ra khỏi người hắn, túm xuống vứt qua một bên, lại quay lại tiếp tục giật cái quần hắn xuống. Con sói này khí lực lớn đến kinh người, Nhuận Thủy căn bản là không có cách nào chống cự. Cái đầu xù lông bự chảng chạm đến mặt hắn, khẽ đưa lưỡi liếm nhẹ lên cái gò má phấn nộn, lại dùng hàm răng sắc nhọn mà cắn nhẹ vành tai hắn một cái, rồi đưa lưỡi liếm miệng hắn. Việc này cùng chuyện mà những nam nhân trước kia làm với hắn chính là một dạng. Nhuận Thủy dù có chút không muốn nhưng cái miệng lại đồng tình mở ra để con sói mặc sức đem cái lưỡi dài của nó với vào trong cùng nhau lộn xộn thành một đoàn, hô hấp cũng dồn dập hẳn lên.

Hương vị trong miệng sói rõ ràng đều không có lấy một chút mùi vị nào khác thường. Nhuận Thủy có chút ngạc nhiên, bất quá hiện tại cũng không nghĩ được nhiều như vậy. Sói ly khai khỏi miệng hắn, lại dùng lông cứng cứng cọ cọ lên ngực hắn, không hề thè lưỡi ra liếm như lúc nãy, ra sức cọ xát thẳng đến khi tiểu Đông tây kia muốn chịu hết nổi. Nhuận Thủy bị nó le lưỡi la liếm một hồi hưng phấn đến nhịn không được hừ nhẹ một tiếng, ấu vật nhỏ xinh phía dưới run lên một cái liền bắn đi ra.

“Ha. . . Ngươi. . .” Nhuận Thủy mở miệng lớn cố sức thở, trong nội tâm vừa thẹn lại vừa sợ, vậy mà nói không ra lời. Sói thè lưỡi ra liếm đi tinh dịch trắng sữa của hắn, lại tiếp tục đưa xuống dưới nụ cúc hoa(~!~). Nhuận Thủy hét nhẹ lên một tiếng, thân thể rụt rụt, kinh nghiệm bị chà đạp lại thường xuyên khiến tiểu cúc hồng phấn nhịn không được khẽ trương lên nhuyễn động vài cái.

“Đừng, đừng liếm!” Nhuận Thủy thở hào hển nói, tay dùng sức mà bắt lấy bên đám cỏ bên cạnh.

Sói không có giống như mấy cái người lớn luôn gây khó dễ cho hắn. Nó khởi thân mình đứng lên một chút, đem đầu dán tại một bên mặt hắn, đưa đỉnh của cái côn thịt nóng như lửa đặt ngay tại trung tâm tiểu cúc hoa dùng sức một chút, chậm rãi lách đi vào. Huyệt động ẩm ướt nóng bỏng khiến côn thịt tráng kiện xém chút nữa đã đầu hàng thất thủ bắn ra. Nhuận Thủy coi như là đã có kinh nghiệm không ít đi, bởi vậy hắn cũng không có cảm thấy chút nào không khỏe, bị cái côn thịt nhồi vào bên trong cảm giác tràng bích bị dị vật ma sát làm hắn chịu không thấu phát ra tiếng rên rỉ, ôm chặt lấy thân Sói, hai chân không tự chủ mà kẹp chặt lấy thắt lưng nó. Ấu vật nhỏ tuy đã bắn ra một lần, dần dần thẳng đứng lên thêm một lần nữa, vùi toàn bộ chiều dào vào trong lông bụng của Sói.

Sói bắt đầu tăng tốc độ trừu sáp, dùng cái khuyển vật nóng hổi đặc biệt của nó mà không ngừng đâm tới đâm lui mài đến độ như muốn thiêu cháy cả tiểu cúc hoa của hắn. Cảm giác cùng với đám đại nhân kia thật không giống nhau tí nào, cái này quá cường liệt rồi a, Nhuận Thủy cảm giác được chính mình đã bị vùi trong cái khoái cảm kinh dị kia, chỉ có thể rên rỉ phát ra tiếng, thanh âm hoàn toàn không nghe ra được câu chữ nào, càng nghe càng giống tiếng khóc than nhẹ nhàng cầu xin… Cảm giác kỳ quái đi từ địa phương đó mà liên thông đến toàn thân, Nhuận Thủy không tự chủ được đưa đẩy thắt lưng, ánh mắt mê mang tự nhìn chính mình gian dâm với động vật, trong nội tâm không ngừng bốc lên khoái cảm kỳ quái, tự cảm thấy mình như là một con sói cái nhỏ, chính mình đang cùng trượng phu giao phối vậy…. Nghĩ tới đây, hắn nhịn không được lại bắn thêm lần nữa….

Con sói kia không vì hắn bắn ra mà định chỉ động tác, Nhuận Thủy sau khi bắn ra lại bắt đầu bị kích thích lần nữa. Động tác trừu sáp như vũ bão gần như đoạt đi toàn bộ ý thức của hắn, hắn chỉ có thể bất lực mà nghênh hợp với cái thiết chùy của động vật đực hung hắn tống vào hậu huyện của hắn. Sói chợt dừng lại, cự vật chôn trong tiểu huyệt kia đột ngột trướng đại, mị thịt áp chung quanh bị căng ra hết cỡ khiến hắn không ngừng khóc nỉ non: “Đừng! Đau quá!”. Sói kia nào để ý tới, cứ như vậy ngăn hắn không thể di động thân thể mà tận lực ra sức thúc đẩy. Hắn cảm giác được Sói kia chính là gần như muốn xuất tinh rồi nhưng vẫn cứ không ngừng chọt sâu vào hậu huyện hắn. “Đau! Đau a!” Hắn dùng thanh âm nức nở mà nhỏ giọng kêu, nhưng lại cảm giác càng giống là yêu cầu hung hăn thượng hắn nhiều hơn nữa. Tới rồi. Côn thịt nóng rực đẩy nhanh tới trước vài cái, một cỗ chất lỏng nóng hổi liền rót vào trong cơ thể hắn. Hắn biết rõ đó là tinh dịch của con sói kia. Hắn bị việc này xúc tác mạnh mẽ, phanh một tiếng, liền theo hắn bắn ra lần thứ ba. Thật ra cũng không có bất kỳ âm thanh nào a, chỉ là tổng cảm thấy trước mắt một mảnh sáng bạch, hai tay dùng sức mà níu chặt lấy lông mao trên lưng sói. Đã bắn ra mấy lần rồi mà vật nhỏ vẫn còn có thể tiết ra một ít dịch nhờn, hắn trên dưới đều bị cái cao trào này nuốt chửng….

Nhuận Thủy vô lực hai tay rũ xuống, hai chân cũng rớt xuống mặt đất, hai mắt thất thần, nằm đó thở hổn hển. Sói đực rất nhanh rút đồ vật của mình ra khỏi tiểu huyệt, thối lui ra khỏi thân thể hắn, mang theo một ít bạch trọc đem ra ngoài. Sói ngồi một bên, cúi xuống tự vệ sinh lấy thân thể bị dinh dịch của hắn làm ướt hết đám lông. Hai hàng nước mắt bỗng nhiên chảy ra, theo khóe mắt Nhuận Thủy trượt xuống. Hắn nâng tay lên che mặt, thân thể nghiêng về một bên, cuộn mình lại nức nở khóc.

Lại làm nữa rồi. Vẫn là cùng với Sói a… Người sẽ biết sẽ nghĩ như thế nào đây? Cha lần này sẽ trách phạt như thế nào? Đúng rồi, trước khi hắn bỏ chạy có thét lên một tiếng “sói đến” nhưng là bây giờ cũng không có ai đến, bọn họ căn bản đã không còn tin hắn nữa rồi. Hắn càng muốn khóc đến thương tâm hơn. Sói đã nhanh chóng làm sạch sẽ thân thể mình, nhìn thấy hắn vẫn còn khóc, liền đi tới dùng cái đầu đẩy đẩy hắn.

Nhuận Thủy lấy tay ra, trông thấy Sói, trong nội tâm oán khí bị chất chồng, không suy nghĩ tự mình nào tới dùng sức đánh: “Đều tại ngươi! Đều tại ngươi! Đều là do ngươi lừa bọn hắn a!”. Còn làm cho hắn thật khó chịu nhưng hắn hiện tại không nói nên lời được. Sói cũng không né, lại càng không phản kích, chỉ đứng ở đó mặc cho hắn đánh. Hắn đánh một hồi lại tiếp tục khóc, một bên khóc một bên nói cha sẽ muốn đánh hắn, tất cả  hắn nói gì mọi người trong làng cũng đều sẽ không tin nữa. Sói ngồi nghe hắn kể một hồi, liền đứng lên, ôn nhu le lưỡi liếm hết nước mắt hắn, lại dùng thân thể to đùng chụp lên người hắn. Hắn kinh hoảng kêu lên một tiếng, ôm chặt lấy sói đực. Sói chiếm được tiện nghi nhưng cũng không có làm cái gì, chỉ đem đầu dán chặt tại bên mặt hắn, nhẹ nhàng liếm như kiểu mọi người thường vuốt ve an ủi nhau khi cao trào ân ái đã qua đi. Nhuận Thủy ôm lấy cơ thể cường tráng của con thú, trong lòng bắt đầu có chút ưa thích nó.

Khi trở về, Nhuận Thủy không dám nói ra việc này, may mắn quần áo không có bị rách, chỉ là cái thứ lỏng lỏng trắng đục của Sói vẫn còn ở bên trong gây khó chịu một chút. Phụ thân vì việc hắn dối gạt mọi người mà la hắn vài câu. Hắn liền lập tức vâng dạ hứa không tái phạm nữa. Chỉ là không nghĩ tới con Sói kia ngày hôm sau lại tiếp tục tới nữa, lần này hắn không dám hô to, bởi vì đã biết con Sói này thực sự quá giảo hoạt, có hô lên cũng không tìm thấy được cái dấu chân của nó, kết quả chính là bị nó trực tiếp bổ nhào ra đất lần hai, xong việc rồi ít ra nó cũng còn giúp hắn thanh lý thân thể. Từ nay về sau, Nhuận Thủy trở nên càng ngày càng… xinh đẹp đến mê người, chỉ là từ khi phụ thân đánh hắn về sau một mực ai cũng không chịu ở cùng.

———— HOÀN ———–

———-oOo———-

24 thoughts on “[Đoản] Lang Lai Liễu

  1. Chài ạ ~ em thụ này quả là có hưởng nha~ Phải chi lúc đó ta cũng có ở đó ~ hị hị sẽ xem dc 1 màn H live nhân x thú sống động nha~

    P/s : Có bộ nào viết về anh lao công trong sở thú rồi bị em thú nào “xử” không ta ~ Nếu có chắc ta phải đi sở thú thường xuyên rồi

  2. Pingback: Đoản Văn « Phi Vũ Các

  3. Ủa, truyện nầy ngắn vậy hả nàng, xem truyện nầy nhớ truyện “Thú” quá hà, cũng nguời với thú nhưng khi H thì than2h nguời, cũng có con với nha nữa, nhớ hình như là sư tử.

    Ai nói thế nào chứ ta thik tình cảm của nguời với thú lắm. Nhưng truyện viết về đề tài nầy hình như ít quá.

    Thanks các nàng, ta cắm cọc nhà nàng tiếp

  4. Pingback: Tuyển tập H văn đã edit hoàn | Tiểu Mân

  5. Pingback: List đam mỹ H văn | ܓܨ❃MẶC LĂNG HOA❃ܓܨ

  6. Pingback: List Đam Mỹ H Văn |

  7. Pingback: List Đam Mỹ H Văn (Hoàn) |

  8. Pingback: List đam mỹ đã đọc | Lazy...Lady

  9. Pingback: † LIST HOT VĂN † | World Boys Love ♥ Thế Giới Tình Trai

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s