Tam lâu chủ lần đầu nhá hàng

văn án

Lần đầu tiên gặp mặt ─

– Nếu anh nói tình cảm anh với em là tình yêu sét đánh, em tin không? Tiếp tục đọc

Advertisements

Bảo bảo, thân chủy nhi 49

Chương 49

Gặp phải ác bá

Đoan Mộc Ngưng cho dù thế nào cũng chưa từng nghĩ đến “hung khí” cư nhiên chỉ là một hạt dẻ nho nhỏ.

Đưa tay lấy hạt dẻ trên tay Phong Vô Uyên, lại nhìn đôi mắt tò mò của hắn, Đoan Mộc Ngưng chỉ biết, người thế giới này hình như không biết hạt dẻ là cái gì.

“A—Làm ơn, các ngươi…..” Đột nhiên một tiếng cầu xin thất kinh ở không xa truyền đến.

“A? Sao lại thế này?” Đoan Mộc Ngưng được Phong Vô Uyên ôm trong ngực nhìn qua nơi phát ra âm thanh, rất nhanh liền hiểu rõ mọi chuyện.

Tại ngã tư đường cách đó không xa, một người nam tử trẻ tuổi mặc cẩm y, dáng vẻ khí chất đều là một bộ lưu manh dẫn theo vài người mặc đồ gia phó cầm gậy gõ gây phiền toái cho một ông lão.

“Phi, đồ lão già xấu xí, ở Phong Duyên Thành này ai mà chẳng biết Giản thiếu gia ta quản hạch cái ngã tư đường này, bảo ngươi đưa bảo hộ phí cho bản thiếu gia, ngươi cư nhiên dám chi chi oai oai (có thể hình dùng bằng từ kêu oai oái đi~)!!” Giản thiếu gia kia ác liệt nói, thuận thế đá luôn cái sọt chứa thứ gì đó của ông lão. Tiếp tục đọc

Bảo bảo, thân chủy nhi 48

Chương 48

Hạt dẻ

Trên người mặc một bộ đồ màu hồng nhạt, mái tóc đen thuộc loại nổi bật ở đại lục Thiên Vực này cũng đã được nhuộm thành màu lam nhạt, gương mặt nộn nộn mềm mại, ngũ quan tinh xảo xinh đẹp, Đoan Mộc Ngưng được không ít người chú ý tới.

Đứa nhỏ xinh đẹp như vậy khiến ai cũng muốn nhịn không được mà chạy tới sờ sờ mó mó, bất quá, cái người nam nhân đang ôm đứa nhỏ kia lại làm cho bọn họ không dám tới gần.

Phong Vô Uyên hiện tại mặc một thân trường bào đen như mực, mái tóc đỏ đẹp mắt lại bị nhuộm thành một màu thâm lam, bộ dạng cực kỳ tuấn mỹ, khiến các nữ tử tim đập thình thịch, nhưng khí tức băng lãnh cùng thờ ơ bắn ra bốn phía của hắn lại làm cho người ta phải lùi bước.

“Vô Uyên Vô Uyên……” Đoan Mộc Ngưng kề sát vào tai Phong Vô Uyên khẽ gọi. Tiếp tục đọc