Nhất kiến chung tình 49

Chương 49:

Rất nhanh đã đến ngày thi cuối cùng, Đan Cư thi xong thì tâm tình rất ư là thoải mái, bắt đầu làm nũng Ân Chẩn. Ân Chẩn đương nhiên sẽ không cự tuyệt thỉnh cầu của người yêu, ngược lại còn ôn nhu dung túng. Hiếm mà! Cho nên không cần so đo.

Sáng sớm thứ sáu, bốn người cùng nhau đến sân bay làm thủ tục. Đan Cư rất quen thuộc với những loại thủ tục này cho nên tình nguyện làm thay.

Lên máy bay cất cánh, Đan cư vui vẻ điều chỉnh ghế ngồi, dựa vào bả vai Ân Chẩn mà ngủ.

「 Cư Nhi ngủ đi!」 Tiếp tục đọc

Nhất kiến chung tình 48

Chương 48

Ăn no rồi, Đan Cư lại muốn tiếp tục đọc sách, chỉ còn một chương là chưa xem thôi, xem xong là có thể nghỉ ngơi rồi!

Ân Chẩn vốn muốn cùng người yêu ngủ trưa, nhưng nghe người yêu nói xong đành phải để cho cậu đi đọc sách, phải buông tha ý niệm ngủ trưa trong đầu a. Đan Cư rất nhanh đã xem xong, quyết định lên máy tính nghịch thư giãn đầu óc một chút. Bởi vì nếu xem phim thì quá mức thả lỏng rồi, vẫn là nên bảo trì một chút bầu không khí sau khi xem xong sách thì tốt hơn. Lúc này Đan Cư đột nhiên nghĩ đến chuyện phi thường trọng yếu. Tiếp tục đọc

Nhất kiến chung tình 47

Chương 47:

Đan Cư làm chút mì xào bình thường cùng canh rau dưa. Ân Chẩn vẫn còn rất mong chờ giúp người yêu đem mỹ thực đặt lên bàn.

「 Ăn thôi.」

Hai người ngồi xuống liền bắt đầu động đũa. Ăn no lại phân công thu dọn tàn cục. Đến phòng khách xem truyền hình ăn trái cây, nghỉ ngơi xong lại lên lầu tắm rửa, Đan Cư quyết định tắm rửa xem sách thêm một chút nữa rồi mới ngủ.

Hai người ngâm bồn đến thoải mái rồi mới đứng lên mặc quần áo, Đan Cư vừa đọc sách vừa để cho Ân Chẩn thay cậu lau khô tóc. Ân Chẩn vừa ôn nhu lau khô tóc cho đối phương, vừa ngửi hương thơm từ người cậu phát ra. Đan Cư không hay dùng dầu gội có mùi nặng, nhưng tóc và thân thể lại luôn phát ra một mùi thơm thản nhiên. Ân Chẩn rất thích, vì thể sau khi anh phát hiện ra liền luôn tìm cách tới gần người yêu, ngửi ngửi mùi thơm đó. Lau khô tóc rồi thì phải chải đầu. Ân Chẩn cẩn cẩn dực dực dùng lược chải tóc cho người yêu, kiểm tra da đầu của cậu có điều gì bất thường hay có tóc bạc hay không, mọi thứ đều không có, vì thế đầu Đan Cư phi thường tốt a! Sau đó, Ân Chẩn dựa vào vai người yêu, cùng đọc sách. Đan Cư hoàn toàn không bị Ân Chẩn quấy rầy đến, phi thường chăm chú, bởi vì cậu không muốn phải đọc thêm lần thứ hai. Tiếp tục đọc

Nhất kiến chung tình 46

Chương 46:

Ân Chẩn lái xe chở người yêu về nhà.

Đan Cư nhìn Ân Chẩn lôi vali, mở tủ quần áo, đem quần áo ra khỏi tủ mới yên tâm lấy sách ra xem. Ân Chẩn chậm chạp gấp từng cái áo từng cái quần bỏ vào vali, mỗi style mỗi màu đều lấy ra một bộ, đồ dùng cho mùa đông hay mùa hạ gì cũng đem bỏ vào tất, chỉ vì một mục đích chính là hi vọng Đan Cư có thể ở nhà anh lâu hơn tí xíu. Nhưng anh lại không biết Đan Cư thật ra đã quyết định hôm nay ở đây, tối chủ nhật lại về ký túc xá là được. Hiện tại ký túc xá rất ồn, cậu không có biện pháp làm cho mình chuyên tâm được.

Ân Chẩn cuối cùng cũng đã thu dọn xong, đang ai oán nhìn về phía Đan Cư. Cậu vừa vặn cũng ngẩng đầu lên. Tiếp tục đọc

Nhất kiến chung tình 45

Chương 45

Bởi vì cả hai trở về sớm, lại chưa tắm, cho nên liền hẹn nhau tắm rửa làm xong hết mọi việc thì ngồi tám một chút. Hai người nói rất nhiều chuyện, nói đến hơn mười giờ, cả hai đều mệt mỏi mới quyết định ngủ trước, lần sau nói tiếp!

Sáng hôm sau, cả hai lại cùng nhau đi ăn sáng rồi đi học. Đương nhiên sáng nay hai người vẫn được nhận tin nhắn từ người yêu, nội dung đều là đêm qua ngủ ngon không? Có nhớ anh hay không? Ăn sáng chưa? Linh ta linh tinh! Vì thế hai quyết định tách ra một chút đi gọi điện thoại, năm phút sau, lại tiếp tục đi cùng nhau. Tiếp tục đọc

Nhất kiến chung tình 44

Chương 44

「 Cư Nhi thực xin lỗi! Là anh không đúng, em không cần giận anh được không?」 Ân Chẩn lập tức nhận sai,

「 Em không có giận.」 Đan Cư trả lời,

「 Vậy em hiện tại phải làm gì nữa? Không phải mọi chuyện đều làm xong rồi sao?」Tâm tình Ân Chẩn lập tức thăng hoa, hỏi.

「 Cũng gần xong, sàn nhà chưa có lau.」 Đan Cư nói, Tiếp tục đọc

Nhất kiến chung tình 43

Chương 43:

Ăn trưa xong, Đan Cư muốn trở về phòng mình sửa sang lại một chút, ngày mai còn phải lên lớp. Nhưng Ân Chẩn lại không muốn cho người yêu trở về, bởi vì anh không tiện lên ký túc xá! Đây là quy định do hai người đặt ra! Ân Chẩn đương nhiên là không đáp ứng!

「 Chẩn ~ chở em về đi!」 Đan Cư bắt đầu cầu xin,

「 Không! Chết cũng không chịu! Sáng mai anh đưa em về!」Ân Chẩn phi thường ngây thơ nói,

「 Chẩn ~ cầu xin mà!」 Đan Cư tiếp tục cầu xin. Tiếp tục đọc