Nhất kiến chung tình – PN 05 (Toàn bộ hoàn)

 

Phiên ngoại [5]

Ăn cơm xong, Đan Cư cùng Ân Chẩn xuống lầu xem tivi, nhân tiện chờ chủ nhân con Harry đón nó về nhà.

Đan Cư vẫn như trước nằm trong lòng người yêu, Ân Chẩn thì đút trái cây cho cậu ăn, ngọt ngào đến không chịu nổi.

Con Harry thì vẫn ở trong phòng khách đi loạn, cắn cho này một chút ngoạm chỗ kia một tí. Kỳ thật nó rất muốn làm ra cái chuyện gì đó để Đan Cư chú ý tới, nhưng nếu nghịch bậy sẽ khiến cho Ân Chẩn chú ý theo, cho nên vẫn là quên đi, ngoan ngoan chơi đồ của mình là tốt rồi!

Hai người xem tivi một lúc lại quyết định đến siêu thị dạo mua một ít đồ. Con Harry cũng chỉ có thể đợi ở nhà, bởi vì siêu thị cấm thú nuôi. Nhưng Đan Cư cũng tranh thủ thay nó đòi được một ít đặc quyền, thay nó chuẩn bị một chút thứ rồi mới nắm tay đi tới siêu thị gần nhà.

Hai người kỳ thật không thường hay ra ngoài mua sắm. Hôm nay đi siêu thị mua đồ cũng là lần đầu tiên cùng đi. Ân Chẩn đẩy xe mua hàng bắt đầu cùng Đan Cư dạo quanh. Đan Cư muốn mua gì đều nói cho Ân Chẩn nghe, anh liền thuần thục chỉ vị trí cho người yêu, rất nhanh đã đến khu hàng tươi sống.

「 A a, không phải là cậu Ân hay sao? Hôm nay đến dạo siêu thị a??」 Đằng sau hai người đột nhiên có tiếng nói.

Vừa quay đầu liền thấy có vài phụ nữ tuổi trung niên gần đó. Các bà cũng là người thường xuyên lựa những lúc đại hạ giá mới tranh nhau mua, cho nên đã sớm quen biết với Ân Chẩn.

「 Đây là….. Con của cậu?」 Các bà tò mò hỏi.

Chẳng lẽ cái cậu kia là đứa con bốc đồng của Ân Chẩn?

「 Ân…… Đúng vậy…… Đây là con tôi.」 Ân Chẩn nhất thời nghẹn lời, vẫn là lựa chọn nói dối thiện ý thì tốt hơn.

「 Chào mọi người.」 Đan Cư chào hỏi mọi người, cậu đã sớm biết chuyện này cho nên cũng không để ý.

「 Cậu Ân à, con của cậu cũng lễ phép quá nha!」 Vài người khen ngượi, dù có chút tùy hứng nhưng lễ phép thì cũng là đứa nhỏ ngoan đi!

「 Mọi người quá khen.」 Ân Chẩn lễ phép cám ơn mọi người,

「 Vậy không quấy rầy cha con cậu đi siêu thị nữa. Chúng ta đi trước đây!」 Nhóm bà nội trợ nói, bởi vì không thể tìm được cái lý do gì để có thể hàn thuyên thêm được nữa.

「 Hẹn gặp lại.」 Ân Chẩn và Đan Cư nhìn nhóm nội trợ rời đi.

「 Vừa rồi em lo gần chết a! Sợ nói sai cái gì thôi!」 Nhóm bà nội trợ vừa đi, Đan Cư liền thở phào một hơi.

「 Không đâu, vừa rồi Cư Nhi thể hiện rất khá!」 Ân Chẩn nhỏ giọng an ủi người yêu,

Bởi vì đây là siêu thị gần nhà cho nên rất dễ bắt gặp người quen biết với Ân Chẩn, cho nên phải cẩn thận!

「 Chúng ta mua nhanh rồi tính tiền về nhà đi!」 Ân Chẩn săn sóc nói,

「 Ân.」 Đan Cư gật đầu đáp lại,

Hai người nhanh tay lấy thêm vài thứ rồi đi tính tiền, mỗi người cầm một túi đi về nhà! Hai người về nhà không lâu thì chủ nhân con Harry gọi điện thoại tới, nói bọn họ chạng vạng hôm nay sẽ về, lúc đó sẽ trực tiếp qua nhà đón thú cưng luôn, mấy ngày nay đã làm phiền bọn họ nhiều rồi. Đan Cư đương nhiên nói bọn họ cứ từ từ đến. Còn Ân Chẩn bên cạnh thì không ngừng oán niệm ước gì cái con chó trước mặt biến đi nhanh dùm cái!! Quấy rầy anh cùng Cư Nhi làm chuyện thân thiết!! Cúp điện thoại, Ân Chẩn trực tiếp ôm lấy người yêu phóng lên lầu, cố ý không ngó ngàng tới con Harry, Ân Chẩn muốn làm cái gì thì mọi người đều biết rõ ràng rồi a~

Nhưng sau đó Ân Chẩn lại quyết định chờ con chó kia quay về nhà nó rồi mới tính số nợ Cư Nhi còn nợ anh, trước hết thì cứ cùng cậu xem tivi đi. Rất nhanh sau chủ nhân của con chó đã đón nó về. Hai người ăn cơm chiều, nghỉ ngơi chút, Ân Chẩn lại cùng Cư Nhi đi tắm rửa. Tắm rửa đương nhiên sẽ phát sinh chút chuyện tình. Tắm rửa xong dĩ nhiên phải tiếp tục chuyện lúc nãy! Bất quá, Ân Chẩn vẫn có thể khống chế thời gian, mười giờ rưỡi liền để cho người yêu ngủ. Nếu không ngày mai sẽ trễ giờ làm!

Trải qua chuyện lần này, Đan Cư sâu sắc rút ra kết luận, không thể nuôi thú cưng a!! Chỉ cần một con chó ở nhờ nhà cậu hai ngày thôi, ngày hôm sau Ân Chẩn sẽ khiến cho cái thắt lưng của cậu đau đến suýt muốn xin nghỉ phép luôn. Nếu cậu thật sự nuôi thú, cậu cam đoan mỗi buổi tối không thể nào được an an ổn ổn mà sống a!

Hơn nữa….. Ân Chẩn lại nói muốn cậu mặt bộ hóa trang tình thú hình mèo!! Đương nhiên cả bộ chỉ có mỗi hai cái lỗ tai, bao tay và cái đuôi thôi a!! Thật là quá tà ác!! Có đánh chết Đan Cư cũng không mặc!! Hay là thôi đi…. Thỏa mãn cho Chẩn điều kiện trước vậy!

[ hoàn ]

Nhất kiến chung tinh – PN04

 Phiên ngoại [4]

Xem truyền hình xong, Đan Cư lại được Ân Chẩn ôm lên lầu.

「 Em hôm nay làm nũng rất đáng yêu, cho nên anh sẽ tặng cho em một bộ quần áo! Em nhất định rất cao hứng a!」Ân Chẩn vừa ôm người lên lầu vừa nói.

「 Thật sao thật sao? Em muốn xem!」 Đan Cư rất là chờ mong nói,

「 Được được được.」 Ân Chẩn đem người yêu đặt lên giường, đến tủ quần áo lấy ra một cái túi giấy đưa cho người yêu. Đan Cư hưng phấn mở ra. Bên trong là một bộ cosplay mèo a! Bao tay bao chân và bộ quần áo liền thân làm bằng phải mao nhung cực mềm nha. Tiếp tục đọc

Nhất kiến chung tình – PN03

Phiên ngoại [3]

Hôm sau, mười giờ hơn Đan Cư mới được Ân Chẩn vác xuống lầu, nhất định là ngày hôm qua cậu bị Ân Chẩn gây sức ép đến khuya mới được nghỉ ngơi rồi.

Harry nguyên bản nằm ngủ gật trong lồng, vừa nghe thấy tiếng động liền lập tức đứng lên nhìn cầu thang một cách chờ mong. Bởi vì nó đói bụng.

「 Em cho nó ăn cái!」 Đan Cư không đành lòng thấy cún con đói bụng đến lộ vẻ đáng thương như vậy liền nói với Ân Chẩn.

「 Được rồi…….」 Ân Chẩn vẫn không quá nguyện ý cho người yêu đi, bản thân thì tới nhà bếp làm bữa sáng kiêm luôn cơm trưa. Tiếp tục đọc

Nhất kiến chung tình – PN02

Phiên ngoại [2]

Đan Cư trốn vào phòng tắm, rửa mặt thật sạch, xác định trên người đã không còn mùi của con Harry nữa mới dám rời khỏi phòng tắm. Cậu yên lặng tới gần phòng bếp hỗ trợ.

「 Đem bữa sáng đặt lên bàn.」 Ân Chẩn không quay đầu nói, ngữ khí không hề nghe ra chút gì gọi là lạnh lùng hay tức giận, chỉ có cảm giác bình thản.

Đan Cư liền ngoan ngoãn đem hai phần bữa sáng đặt lên, tự mình ngồi xuống chờ Ân Chẩn đến ăn. Hai người im lặng ăn bữa sáng.

「 Chẩn thực xin lỗi……」 Đan Cư ăn đến một nửa liền nhịn không được xin lỗi Ân Chẩn. Tiếp tục đọc

Nhất kiến chung tình – PN01

Phiên ngoại: Trăm ngàn lần không được nuôi thú cưng!!

Phiên ngoại [1]

Đan Cư cùng Ân Chẩn định cư Châu Âu cũng đã qua vài năm, hai người đều có công việc của riêng mình.

Chiều tối hôm nay, Ân Chẩn đang ở trong phòng bếp nấu canh, chờ đợi người yêu đi làm về, chỉ lát sau liền nghe thấy ở cửa có tiếng động.

「 Chẩn, em về rồi.」 Tiếng nói của Đan Cư từ huyền quan truyền tiến phòng bếp,

Ân Chẩn tắt bếp, rửa tay ra huyền quan đón người yêu. Tiếp tục đọc

Phượng hoàng nghịch ngợm động tâm 03

 Chương 3

Làm việc tốt thường gian nan

“Lam Tư…. y là người ta thích….”

Trên mặt Thượng Quan Mộ Phi hiện lên vẻ ưu thương nồng đậm, mặt vùi vào hai đầu gối.

Nhìn hắn, Thiên Phượng khẽ nhăn mặt nhăn mày, không biết nên nói gì mới tốt.

Y tuy sống lâu hơn so với nhân loại, đã sống được vài ngàn năm, nhưng chưa từng cùng nhân loại tiếp xúc qua, nếu không phải bởi vì bị thất tiên nữ lừa gạt, sau đó bị đá xuống nhân gian, y vẫn là một con thần thú hỏa phượng hoàng ở trên trời cao vô ưu vô lự. Tiếp tục đọc