Phượng hoàng nghịch ngợm động tâm 15


Chương 15

Bí mật của Lam Tư

Khóe miệng Thiên Phượng gợi lên chút cười khẽ ác liệt, hỏa diễm trong tay vung lên rất nhanh đã bay thẳng đến sau lưng cái tên đang đè Lam Tư.

“A—” Tên đó thét lên một tiếng chói tay, sau lưng nháy mắt đã bị hỏa diễm đốt đến đỏ bưng, quần áo trên người đương nhiên cũng bị lửa đốt thành tro: “Là ai, ai dám cản trở chuyện tốt của ông!!”

“Bá vương ngạnh thượng cung cũng gọi là chuyện tốt sao?” Thu hồi cánh trên lưng, Thiên Phượng chậm rãi bay xuống, lọn tóc theo gió đêm nhẹ nhàng tung bay, vạt áo trường bào nhẹ nhàng phấp phới, đẹp như tiên tử hạ phàm.

Tên kia ban đầu còn nổi giận nhìn thấy Thiên Phượng đột nhiên xuất hiện, nháy mắt liền quên đâu, mê hoặc nhìn tiểu phượng hoàng.

“Yêu, lại là một tiểu mỹ nhân tự mình đưa đến cửa a, để cho ông đây yêu thương ngươi cái nào!!”

Nhìn bộ dáng muốn dâm đãng thì có bấy nhiêu của tên kia, Thiên Phượng khẽ khinh mị mắt, thân ảnh mảnh khảnh nháy mắt đã biến mất, tên kia còn chưa phản ứng lại đã bị y một cước đá bay.

“Rác rưởi, bại hoại, biến thái!!” Đôi môi đỏ mọng không ngừng phun ra vài từ ngữ học được khi chơi chung với đám anh em của Di Lăng.

“Ngươi…. Người đồ tiểu quỷ….” Tên bị đá mở to mắt nhìn y: “Ông đây là phó bang chủ của Thiên Ưng bang, ngươi cư nhiên dám….”

“Phi….. Ngươi nếu còn không cút, bổn thiếu gia liều thiêu chết ngươi!!” Hỏa diễm lại tiếp tục ngưng tụ trên tay, Thiên Phượng hung tợn cười, đôi cánh trên lưng lại vươn ra: “Giết người hủy thi, tuyệt đối sạch sẽ!!”

Cái tên té ngồi trên đất nguyên bản còn đang kêu gào nhất thời bị dọa đến mặt phát xanh.

“A — yêu quái a –”

Nhìn tên kia chạy trối chết, Thiên Phượng thu hồi cánh lại: “Quả là không có mắt, cư nhiên lại đem ta đánh đồng với yêu quái….”

Y đường đường là thần thú tiểu phượng hoàng đáng yêu nhất thiên giới nha!!

Ánh mắt dừng trên người Lam Tư vừa lôi kéo quần áo vừa ngơ ngác nhìn y, Thiên Phượng ngồi xổm xuống, hai tay nâng cằm.

“Nhìn cái gì? Không sợ ta là yêu quái đem ngươi ăn luôn sao?”

Khẽ lắc đầu, Lam Tư chậm rãi hạ mắt: “Ngươi sẽ không ăn thịt người….”

“Khẳng định vậy sao….” Khóe miệng cong lên, Thiên Phượng tinh tế đánh giá cái người gầy yếu kia, thở nhẹ một tiếng: “Khó trách Mộ Phi thích ngươi như vậy, ngươi thật sự rất đẹp….”

Lấy theo tiêu chuẩn của nhân loại mà nói, vẻ bề ngoài của Lam Tư có thể nói là thập phần dẫn nhân chú mục.

Nhắc tới Thượng Quan Mộ Phi, đứa nhỏ xinh đẹp tinh tế trước mắt chậm rãi ảm đạm xuống.

“Ngươi biết Mộ Phi?”

“Ngươi vẫn thích Mộ Phi!?”

Hai người đồng thời lên tiếng hỏi đối phương, sau đó bốn mắt nhìn nhau, trong mắt lén hiện lên một tia kinh ngạc.

“Biết!” Thành thực trả lời, con ngươi xinh đẹp khẽ lưu chuyển ánh sáng ác lạt: “Quan hệ còn rất tốt!!”

“Phải không….” Khẽ trả lời, khóe miệng Lam Tư lộ ra một tia cười khẽ chua sót: “Hắn là một người rất ôn nhu….”

Ôn nhu đến mức làm cho người ta tâm động.

Nhìn ánh mắt chua sót của Lam Tư, Thiên Phượng bĩu môi: “Các ngươi đúng là một đứa thì ngốc một đứa thì ngu, ngươi rõ ràng thích hắn muốn chết, làm gì đi lừa hắn bảo ngươi là hôn phu của Đoan Mộc Thanh Tôn chứ, còn khiến cho hắn chết tâm, hắn còn bị Đoan Mộc Thanh Tôn đánh cho trận, đầu gỗ [Đoan Mộc Thanh Tôn] kia vốn là anh của ngươi a!”

Mở to mắt nhìn thiếu niên xinh đẹp kỳ quái trước mắt, Lam Tư choáng váng: “Ngươi sao lại…. sao lại biết?”

Chưa từng có bất cứ một ai biết việc y và Đoan Mộc Thanh Tôn là anh em họ.

Thiếu niên xinh đẹp chớp đôi mắt trong veo như nước, bắt đầu đánh ra một cái chủ ý.

Tuy Thiên Phượng rất đơn thuần, đối với chuyện tình cảm lại tỉnh tỉnh mê mê, nhưng luận về gây sự rắc rối, y lại luôn là đứa khiến cho đám tiên nhân trên thiên giới đau cả đầu.

Đảo đảo mắt, mỉm cười ngọt ngào, uy hiếp…..

“Ngươi nói cho ta biết xảy ra chuyện gì, nếu không ta liền nói cho Mộ Phi biết ngươi lừa hắn, theo như tính cách của hắn… Ngươi biết rồi đó!!”

Mở to hai mắt nhìn trước mắt này xinh đẹp kỳ quái thiếu niên, màu lam choáng váng:“Ngươi như thế nào…… Như thế nào sẽ biết?”

Ác liệt ác liệt!!

“Ngươi……”

“Nói hay không……” Gương mặt xinh đẹp áp sát tới, cười đến thực sáng lạn: “Nếu không ta đi nói cho hắn nga!!”

“Ta….” Nhìn cái người đang cười đến sáng lạn, Lam Tư không biết tại sao lưng lại lạnh đến run người: “Cái kia… Ta nói cho ngươi biết, ngươi không được đem chuyện này nói cho Mộ Phi….”

“Ân, ta đồng ý!!” Thu hồi vẻ mặt tươi cười, biểu tình Thiên Phượng trở nên nghiêm túc: “Nói đi!!”

“Cái kia…. Việc này xảy ra từ năm tháng trước, một nhân vật nổi tiếng trong hắc đạo tổ chức một buổi tiệc, ngày đó cha ta lại bệnh nặng, ta liền thay phụ thân tham dự, nào biết…. Lại bị phó bang chủ Thiên Ưng bang dây dưa. Sáng hôm sau lại đến nhà ta đòi cưới ta….. Cha ta không chịu, đã bị hắn cưỡng ép bắt đi, lúc đó chú và Thanh Tôn không có ở trong nước, nhận được tin liền quay trở vền, nhưng hết thảy đã quá trễ. Bọn họ lấy tánh mạng của ba ba ra mà uy hiếp, nhưng không biết vì sao, Thanh Tôn không chịu, ngay cả chú cũng không chịu đáp ứng…..Vì thế song phương vẫn giằng co, thẳng đến khi phó bang chủ Thiên Ưng bang kia thương tổn đến bạn của ta…..Mấy bạn học của ta cũng bị hắn uy hiếp….Cho nên.” Nói xong, một giọt nước mắt tích lạc rơi xuống đất: “Ta không muốn Mộ Phi gặp chuyện. Tuy ca ca của hắn cũng là lão đại của một bang phái, nhưng cũng là bởi vì cáu kỉnh cùng với Duẫn Ngự ca ca nên mới như vậy….”

Nhìn đứa nhỏ rơi lệ, Thiên Phượng khẽ chau mày, đưa tay vuốt ve mái tóc mềm mại của y.

“Đứa nhỏ đáng thương, bất quá ngươi….”

“Cái gì?” Lau nước mắt, Lam Tư nhìn Thiên Phượng.

“Không có gì!!” Nói xong, giống như làm phép, trên đột nhiên xuất hiện một cái áo khoác dài tay: “Ngươi mặc vào đi, sau đó gọi điện cho Đoan Mộc Thanh Tôn, bảo hắn tới đón ngươi!!”

Cúi đầu nhìn cái áo sơmi rách nát trên người, Lam Tư nhận lấy quần áo, ánh mắt xinh đẹp nhìn thiếu niên xinh đẹp mặt trang phục kỳ lạ một cái.

“Cám ơn…..” Thay quần áo [là thường phục bình thường của Thiên Phượng] xong, Lam Tư lấy điện thoại gọi Đoan Mộc Thanh Tôn: “Thanh Tôn nói hắn đang ở gần đây, rất nhanh sẽ chạy tới!!”

“Ân, vậy là tốt rồi!!” Gật gật đầu, Thiên Phượng cũng không rời đi, hiển nhiên là đang cùng y chờ Đoan Mộc Thanh Tôn tới.

Nhìn y, đôi mắt xinh đẹp của Lam Tư không ngừng lộ vẻ tò mò.

“Sao vậy?”

“Không….” Khuôn mặt nhỏ nhắn xấu hổ đỏ lên, Lam Tư cúi đầu.

Hai người cứ như vậy mà đứng ở ven đường chờ Đoan Mộc Thanh Tôn đến, rất nhanh đã nghe thấy tiếng động cơ xe, ngay lập tức đã thấy một con Ferrari màu đen dừng lại trước mặt.

“Biểu ca!!” Lam Tư thấy chiếc xe quen thuộc liền chạy tới.

Nhìn thấy chiếc xe nát ở bên đường, Đoan Mộc Thanh Tôn thông minh liền hiểu ra.

“Không có việc gì chứ?” Mở cửa xe ra, Đoan Mộc Thanh Tôn nhàn nhạt hỏi.

“Không…Y….Di? Người đâu?” Lam Tư quay đầu nhìn tới vị trí Thiên Phượng đứng, thân ảnh đã biến mất vô tung.

“Sao vậy?” Đoan Mộc Thanh Tôn nhìn theo tầm mắt y.

“Mất rồi, có lẽ đã đi rồi…” Khẽ cắn đôi môi đỏ mọng, Lam Tư ngồi vào xe của Đoan Mộc Thanh Tôn.

Tiếng động cơ xe gầm khẽ một tiếng lao đi, tiếng thở nhẹ của Thiên Phượng từ trên cây truyền xuống.

“Hô…. May mắn hắn không phát hiện ra…” Ngồi ở trên cây, Thiên Phượng chậm rãi dựa người vào thân cây: “Mệt ghê….”

Thân mình mảnh khảnh hóa thành một trận ánh sáng màu cam rọi lên thiên không phiêu tán mất.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s