Nguyên thủy thuần sinh thái 35

35

Thuận tiện nói luôn,Quang không những là một tên cực độ dũng mãnh, còn là một tên cực độ dâm dục. Hắn săn thú chỉ săn con đực, không cần hỏi cũng biết, bộ phận sinh dục của mấy con này nhất định là sẽ rơi vào tay Quang. Mục Túc dù muốn cắn một miếng cũng không được.

 

“Mục Túc là giống cái của Quang. Giống cái không được ăn cái này. Ăn cái này nhiều sẽ mọc nhiều lông lắm.”

Tiếp tục đọc

Nguyên thủy thuần sinh thái 34

 

34

 

“Quái xà?”

 

“Ừ, lúc trước, khi chưa gặp Mục Túc, Quang một mình đi qua một cái sơn cốc. Bên trong có rất nhiều rắn độc, đợi đến lúc Quang phát hiện ra thì đã đi vào rất sâu rồi. Cũng may Quang đã từng theo đám bạn khỉ học phân biệt các loại dược thảo giải độc. Cho nên Quang chẳng những không bị cắn chết còn giết được rất nhiều rắn. Quang đang tìm đường ra thì gặp được một con rắn rất to, to bằng cổ tay của Mục Túc vậy, trên người nó là một màu hoàng kim sắc, trên đầu còn có túi màu đỏ. Quang nghĩ chắc nó là Xà Vương. Nó thấy Quang giết quá nhiều đồng tộc của nó cho nên đến tìm Quang báo thù. Sau đó, nó tấn công ta, ta nghĩ nếu nó cắn được ta, không chết vì độc cũng bị chết vì mất máu, cho nên lúc nó cắn ta, ta cũng cắn lại nó. Quang thử đánh toàn bộ chỗ trên thân người nó nhưng vô tác dụng. Lúc đó Quang đã có chút choáng váng rồi, nhưng nếu như vậy mà chết đi thì Quang rất không cam lòng, cho nên đã nghĩ bất cứ giá nào cũng phải cắn cái đầu của nó xuống. Quang không tin rắn không có đầu cũng vẫn có thể sống. Sau đó thì ta cũng không rõ nữa, chỉ nhớ ta thật sự đã cắn đứt đầu của nó, cái túi đỏ trên đầu nó cũng bị vỡ ra bị Quang vô tình nuốt luôn vào bụng. Quang tỉnh lại thì phát hiện mình không có chuyện gì, chỉ có con rắn to này nằm chết kế bên. Vì tổn hao sức lực quá lớn, Quang liền nướng con rắn này lên ăn, mùi vị cũng không tệ lắm.”

Tiếp tục đọc

Nguyên thủy thuần sinh thái 33

 

33

Lúc tiến vào đám đông, Mục Túc trở nên thật biết điều, nắm lấy cánh tay Quang không buông, y rất sợ sẽ lại xảy ra cái chuyện bị bầy người tách ra một lầnnữa.

 

Bốn phía đầy những người là người, duy ở chính giữa chỉ có ba người đang đang đứng trên một tảng đá to.

 

Thạch cất tiếng nói.

Tiếp tục đọc