Cửa hàng thú cưng số 138 – 71 & 72


Chương 71

Kim Dư nhìn cục bánh bao trắng đen tròn tròn kia. Tuy trong lòng đối với cái việc đột biến gien cách thế hệ của con gấu trúc này rất chi là đớ lưỡi, nhưng bộ dạng manh ngốc đúng tiêu chuẩn kia khiến y không chút dao động muốn mang ngay tên này về nhà.

Cho dù là đột biến gien cách thế hệ, cho dù tên này không phải thuần chủng, nhưng mà! Chỉ cần diện mạo này, chỉ cần bề ngoài này! Y sẽ không chút do dự. Huống chi tuy cái thằng nhóc này có chút ngạo kiều, nhưng nó đã chủ động nhào tới, còn biết cây trúc, như vậy đủ để chứng minh nó nhất định phải có mặt trong cửa tiệm của y  ——

Phải biết rằng, hiện tại đã không còn loại cây gọi là ‘trúc’ nữa. Bởi vì hoàn cảnh trên tinh cầu và các loại phóng xạ đã khiến cho toàn bộ động thực vật và loài người phát sinh biến dị. Trong khi đó, loại cây này lại chú trọng nhất là điều kiện và thổ nhưỡng, vậy thì làm sao có thể không thay đổi được đây? Có rất nhiều loại thực vật biến dị còn nguy hiểm hơn so với mãnh thú tồn tại trên Hoang Tinh. Cho dù thực vật có sống ở Thủ Đô Tinh đi nữa, thì thực vật vẫn được võ trang đầy đủ, không thiếu tính xâm lược.

Trúc trên Thủ Đô Tinh chỉ có hai loại. Một là Ngũ thải trúc, tên như nghĩa, cây trúc có năm màu, chỉ cần là động vật thì đều biết thực vật có màu sắc càng diễm lệ thì càng có độc càng nguy hiểm. Cho nên, dù Ngũ thải trúc màu xanh có thể ăn, nhưng chỉ cần chạm đến Trúc tâm, cũng đủ để năm người mạo hiểm vứt bỏ nửa cái mạng rồi…. Một loại khác ngược lại hoàn toàn không có độc, nhưng loại trúc này sinh trưởng theo quần thể. Một mảnh rừng trúc nhìn xa xa thì gọi là cảnh đẹp ý vui, nhưng chỉ cần cậu dám bước vào phạm vi mười thước thôi, nghênh đón cậu sẽ là một đám lá sắc bén như dao xắt lát cậu ra thành món măng xào thịt vô cùng tươi ngon!! Không đánh cái mông cậu máu thịt chảy ròng ròng thì mấy cây trúc hung hãn này tuyệt đối sẽ không dừng lại.

Muốn chặt Hãn trúc này, phải là thợ săn có thực lực đạt tới cấp tám mới có khả năng trở ra nguyên vẹn.

Nhưng hai loại này tại Thủ Đô Tinh đều chỉ là danh xưng. Ở đây không có ai nói đi hái trúc cả, mà sẽ nói là: Tôi đi lấy Trúc tâm, hoặc tôi đi đánh Hãn trúc. Cho nên, lúc cái thằng nhóc bóng da bự kia chạy tới nói cây trúc, Kim Dư liền biết, cây trúc nó chỉ chính là Quân tử trúc xinh đẹp nhưng vô hại trước kia.

Bất quá, nghĩ đến đây, Kim Dư lại cảm thấy có chút kỳ quái. Tên này chẳng lẽ bởi vì đột biến gien cách thế hệ nên có thể thu tóm được tri thức và ký ức từ xa xưa sao? Vì thu thập được quá nhiều kiến thức trân quý từ xa xưa cho nên mới đột nhiên biết mở miệng nói tiếng người?! Mặt khác, cái thằng nhóc này làm thế nào lại ngửi được mùi trúc ở trên người y? Tuy y quả thực sinh trưởng trên vùng đất trồng rất nhiều trúc, nhưng hiện tại đã là chuyện rất lâu rồi, tên này làm sao mà ngửi được? Cái mũi chó cũng không nhạy được như nó nha….

“Ê…. Anh đem giấu cây trúc ở đâu rồi?” Thằng nhóc con vốn còn đang hờn dỗi chu mông về phía y, có chút không tình nguyện xoay đầu lại, hai mắt lông xù ướt sũng có chút tội nghiệp nhìn Kim Dư: “Tui sắp chết đói rồi… Gấu trúc muốn ăn trúc. Anh cho tui trúc tui liền bán thân cho anh. Anh xem, tui giờ đã đói tới mức lớn không nổi luôn… Gầy nhom.”

Kim Dư bị bộ dáng và ngữ khí của thằng nhóc này làm cho tâm can run rẩy không ngừng, hít một hơi thật sâu ở trong lòng ngao ngao kêu. Y đã nói gấu mèo là một tên chuyên gia bán manh chưa nhỉ! Chỉ cần ngồi một chỗ làm động tác bán manh cũng đủ chết người, huống chi nó lại là thằng nhóc con kia! Kim Dư nhìn qua thân thể thằng nhóc một chút. Nhỏ a, quả là có chút gầy yếu, cần phải cuộn tròn thân người mới nhìn ra được chút thịt, nếu đứng lên thì lại gầy như con mèo nhỏ, đương nhiên, cho dù là như thế, vẫn khiến cho người ta thương yêu a!!

Đối mặt với con quốc bảo manh chết người này, chỉ số tình yêu và chỉ số trách nhiệm của ông chủ Kim nháy mắt bạo tăng, hận không thể biến mình thành một cây trúc luôn cho rồi! Nhưng cho dù muốn, Kim Dư cũng không thể. Vì thế, y nước mắt lã chã quay đầu nhìn boss nhà mình.

Boss kích động, đại não nháy mắt vận hành với tốc độ cực nhanh giúp bà xã giải quyết vấn đề nan giải. Đại não hoặc có thể nói trí nhớ và lực phân tích của boss vốn rất tốt, suy nghĩ khoảng chừng ba phút liền mở miệng:

“Địa Cầu, cánh rừng.”

Nháy mắt, hai mắt Kim Dư phát sáng: “Đúng đúng đúng! Nhất định là lúc đến chỗ kia bị dính mùi!!… A, đúng là tôi đang mặc bộ đồ lúc đó, nhưng cái mũi của tên nhóc này cũng quá nhạy a?”

Đối với nghi vấn của Kim Dư, Kỳ boss cũng có chút không thể tiếp thu nổi. Nhưng mặt than vĩnh viễn là cái mặt che giấu cảm xúc tốt nhất, cho nên vẫn chỉ có mỗi một mình bạn Kim lộ vẻ kinh thán mà thôi. Sau khi kinh thán qua đi, ông chủ Kim cực kỳ hưng phấn, nói với cái vẻ mặt chờ mong của bé gấu mèo: “Giờ tao không có cây trúc, nhưng sau này nhất định sẽ có đủ trúc để mày ăn mỗi ngày đến xái cả quai hàm! Thế nào? Có muốn theo tao hay không?”

Bé gấu mèo mắt phát sáng so với cá voi nào đó thì còn sáng hơn, cuống quýt gật đầu ngao ngao đồng ý: “Tui theo anh! Chắc chắn theo anh! Anh nhớ cho tui ăn no là được!!”

Kim Dư hắc hắc cười hai tiếng, vừa âm hiểm lại vô cùng dâm đãng. “Tiểu Bảo yên tâm a~ Đã vào cửa Kim gia rồi, bảo đảm cho mày vui quên trời đất!”

Kim Dư thì vui vẻ rồi, nhưng mấy người giám khảo và đại lão trên khán đài chủ tịch thì lại đứng ngồi không yên, nhất là Ti Ương đại lão và Hồ Ly hiệu trưởng lão nhân. Ti Ương đại lão biết cái con dị thú độc nhất vô nhị kia có giá trị cao như thế nào, mặc kệ là xuất phát từ tiếng tăm hay lợi ích đều muốn tóm con gấu mèo này vào tay, đó cũng là một trong những mục đích hắn tới tham gia nghi thức lần này. Tuy đa phần dị thú trong đấu trường đều là do một mình hắn cung cấp, nhưng thằng nhóc độc nhất vô nhị kia lại đến từ học viện săn bắn Hoàng Gia.

Hồ Ly hiệu trưởng lão nhân thì dùng vẻ mặt đau lòng nhìn Kim Dư. Thằng nhóc này thiệt biết cách khiến cho người ta ghét mà! Dùng cái bản mặt đẹp đi lừa gạt đồ của dị thú lão còn chưa nói, lại còn dám đi khoét góc tường của lão?! Cho dù cái góc tường này chả được trọng dụng gì mấy, nhưng có nói như thế nào thì đó cũng là độc nhất!! Hơn nữa, nó còn là một trong thập đại kỳ cảnh của học viện, nếu như bị người lấy đi, lão không phải sẽ mất máu sao?!

Cho nên, lúc ông chủ Kim cười tủm tỉm ôm thằng nhóc có chút ngạo kiều kia vào ngực chuẩn bị quay về, hiệu trưởng đại nhân đã bất mãn:

“Giám khảo Kim! Hiện giờ vẫn còn đang làm nghi thức khế ước! Sao cậu có thể tranh dị thú với học sinh? Hơn nữa, cậu và trường học có liên quan gì với nhau chứ, không thể cướp tài sản thuộc quyền sở hữu của trường học chúng ta a!” Lời nói tình ý sâu xa lại đúng trọng tâm nhưng khi vào đến tai Kim Dư thì lại là tìm tra a!!

Mợ nó, Tiểu Bảo ở trong trường mấy người hết mười năm trời còn chưa tìm được chủ nhân thích hợp. Mấy người khiến nó yếu đi còn không nói, lại còn suốt mười năm chưa được ăn no lần nào, vừa nghĩ tới là y đã cảm thấy cực kỳ phẫn nộ rồi. Dám bắt quốc bảo chịu đói! Còn đói tới mười năm! Mịa, hèn gì lớn không nổi!!

Nghĩ tới đó, Kim Dư liền nghiến răng nói: “Lão Hồ Ly, căn cứ vào nguyên tắc kính già yêu già, tôi cảm thấy ông đừng có đi tìm tra thì tốt hơn. Lúc trước, ông nói Tiểu Bảo là tự mình chạy tới học viện. Nó có quyền tự chủ, muốn ở với ai đi với ai là quyết định của nó, ngài không thể quản. Nhiều nhất thì nó chỉ ở trong này ăn chực uống chực của ông, nhưng bản thân đã là một trong thập đại kỳ cảnh thì nhất định đã mang đến không ít hiệu quả và lợi ích rồi, nói như thế nào thì cũng đã trả đủ. Cùng lắm thì tôi giúp nó trả phí ăn ở, nhưng ngài thật sự muốn sao? Nhìn coi thằng nhóc hiện giờ gầy tới mức độ nào đi! Chậc chậc, chỉ còn xương bọc da a! Nó suốt mười năm trời cũng chưa được ăn no một bữa! Ngài làm sao có thể nhẫn tâm như vậy?!”

Kim Dư đang nói thì Tiểu Bảo lại từ trong lòng ngực y ló cái đầu nhỏ ra gật đầu đồng ý lên án. Nếu không phải nó cảm thấy nói chuyện quá lãng phí thể lực, nhất định sẽ lên án cái học viện này và ông già kia ngược đãi nó, để cho mọi người vây xem nó! Tuy được các tiểu mỹ nhân vây xem cũng khá là hưởng thụ, nhưng ăn không đủ no! Đây là vấn đề sinh tồn! Nó nhất định phải bán thân bán thân!Đi theo ông chủ Kim thì sẽ có cây trúc để ăn! Nó sẽ không đói bụng nữa!!

Hồ lão không ngờ Kim Dư sẽ lấy cái lý do này ra đối chất với mình. Lúc lão nhìn thằng nhóc ở trong lòng Kim Dư gật gật đầu, mặt liền cứng đơ. Lão vẫn luôn cho rằng thằng nhóc này sống ở trong học viện rất tốt. Tuy nó nhỏ cũng rất khó chịu, nhưng thật không ngờ nó ở trong trường này lại không bao giờ được ăn no! Vì thế hiệu trưởng đại nhân tức giận, quyết định lát nữa phải đuổi việc tên đầu bếp phụ trách đồ ăn cho dị thú! Nhưng vị này lại không nghĩ tới, không phải là do tên đầu bếp kia không cho Tiểu Bảo ăn, mà là bởi vì yêu cầu của Tiểu Bảo quá cao, mẹ nó cao tới mức nuôi không nổi luôn a!

Mẹ nó, cho dù muốn mua tâm của Ngũ thải trúc thì cũng mua không nổi, giá ở trên trời a, làm sao đủ tiền mà mua! Huống hồ, chuyên gia còn tra ra nó là động vật ăn tạp, cho nên dưới tình huống như thế, cục cưng nào đó liền phải chịu kiếp sống mười năm bụng đói.

“Khụ khụ… nếu thằng nhóc này đã chọn cậu, hơn nữa đây là lần đầu tiên nó nói chuyện, vậy chứng tỏ hai người các cậu rất có duyên với nhau. Một khi đã như vậy, vậy để nó đi theo cậu đi. Cậu phải chăm sóc nó cho tốt a! Tuy nó sống nhờ ở chỗ chúng tôi, nhưng các học viên giáo sư ở đây đều rất quan tâm tới nó!”

Kim Dư và Tiểu Bảo nhìn thấy thái độ trực tiếp xoay một lèo một trăm tám mươi độ của hiệu trưởng lão nhân, mặc kệ nói như thế nào, cho dù lão hiệu trưởng có giảo hoạt có rắm thối tới cỡ nào thì thái độ của lão đối với dị thú coi như cũng là thật tình trân trọng và coi trọng rồi.

Vì thế, Kim Dư liền lộ ra một nụ cười thật tươi, đợi đến khi quay trở lại khán đài mới nói thầm một câu bên tai hiệu trưởng lão nhân: “Cám ơn ngài ha. Ngày mai tôi đem cho ông vài giọt nước mắt thủy tinh nữa, hay là ngài muốn thất thải cẩm vũ? Con gà nhà ta gần đây thấy thức ăn quá ngon, mông đã mọc tới hơn hai mươi cọng thất thải cẩm vũ a, toàn là hàng thượng đẳng!”

Hồ lão nghe thấy Kim Dư nói thì rất là hài lòng sờ sờ râu, sau đó hiền lành nói: “Này sao được? Cậu ít nhất phải cho tôi ba cọng mới đủ a?”

Nháy mắt, toàn bộ người trên khán đài chủ tịch mắt rút gân, mặt xanh lè.

Ngài có thể vô sỉ hơn chút nữa được không? Làm ơn chú ý hình tượng đi a!!!

Chương 72

Trong lúc ông chủ Kim và hiệu trưởng Hồ Ly vì tiền trà nước mà không ngừng nhỏ to tranh luận, thì đa phần học viên trong đấu trường đã tìm được dị thú thông qua tinh thần lực hoặc dị năng của mình.

Trên mặt bọn họ không ngừng toát lên nét vui vẻ vô cùng khoái hoạt. Nụ cười phát ra từ nội tâm khiến người ta cảm thấy có chút không thể dời mắt. Phi thường sáng lạn.

Mà trừ chuyện này ra, vẫn là có hơn một ngàn học viên không tìm được dị thú. Vẻ mặt của bọn họ cực kỳ tương phản với những học viên tìm được dị thú. Trừ bỏ uể oải hoặc mím chặt môi, có rất nhiều học viên đang liều mạng giãy dụa chạy đến những dị thú đã chọn chủ nhân, liều mạng phóng thích tinh thần lực và dị năng của mình, hi vọng có kỳ tích xuất hiện.

Nhưng mà, đã gọi là kỳ tích, thì sẽ không dễ dàng phát sinh.

Đến cuối cùng, không khí hưng phấn, kích động ban đầu chậm rãi trở nên an tĩnh, yên lặng lại. Hiển nhiên, số lượng học viên tìm được dị thú không bằng phân nửa số ban đầu, cho nên trong lúc nhất thời, khó chịu u buồn trở thành cảm xúc chính.

“Ai, nhóc con, lão không quậy với cậu nữa. Hiện tại bản hiệu trưởng phải đi trấn an học sinh của lão. Mấy đứa này đều tinh anh tương lai. Nếu giờ mà mất đi niềm tin gì gì đó, vậy thật sự là lỗ nặng a.” Hiệu trưởng Hồ Ly nhìn thấy tình huống như vậy vội vàng vất Kim Dư sang một bên, ông chủ Kim quyết định lấy hai cái thất thải cẩm vũ làm tạ lễ cũng không để mắt tới.

Hồ lão nhìn vẻ mặt uể oải của hơn một ngàn học viên, đứng thẳng người, dùng công phu sư tử hống đặc biệt của lão mà nói với đám học viên:

“Cuộc tuyển chọn hình như đã muốn kết thúc rồi. Có người vui mừng có người sầu lo, đây cũng là kết quả lão đã dự liệu từ trước.”

Hồ lão vừa dứt lời, mấy đứa học viên không chọn được dị thú lập tức giống như van xả nước, nức nở thành tiếng, thậm chí có đứa còn há mồm oa oa khóc lớn.

“Khóc cái gì mà khóc!” Hồ lão mãnh liệt rống khiến cả đám giật mình, đem tiếng khóc nghẹn đầy một bụng.

“Nếu các cậu có thể từ trong hàng hà sa số người được học viện săn bắn Hoàng Gia tuyển chọn nhập học, lại vượt qua được thử thách thí luyện! Vậy chứng tỏ các cậu đều là những học sinh ưu tú! Chứng tỏ các cậu đều có tiềm lực có thể phát triển cực đại, có thể trở thành anh hùng đệ nhất hoặc thợ săn cấp mười!! Nếu đã là vậy thì tại sao phải khóc?! Các cậu hẳn là nên cười mới đúng! Còn phải cười ha ha!”

“Đừng nghĩ nghi thức khế ước lần này không tìm được dị thú thuộc về mình thì đó là chuyện long trời lở đất. Các cậu hiện tại lớn nhất chỉ mới hai mươi tuổi! Chúng ta hai trăm tuổi mới chào đón thần chết tới nhà, các cậu lại trẻ như vậy, còn sợ không tìm được dị thú thuộc về mình sao?! Để lão nói cho các cậu biết, tổng số dị thú trên Thủ Đô Tinh gấp tám lần tổng số của ba loại nhân loại!! Mà nhân loại có thần lực và dị năng có thể ký kết khế ước với dị thú lại bằng năm phần trăm tổng số nhân loại!! Chiếu theo tỉ lệ mà tính, các cậu làm sao không thể tìm thấy được dị thú của mình?!”

“Cho nên, không cần trưng ra cái vẻ mặt buồn rười rượi như đưa đám. Đây chỉ là sự khởi đầu, sau ngày hôm nay, các cậu vẫn còn có rất nhiều thời gian và cơ hội nghiêm túc tỉ mỉ tìm kiếm dị thú có thể cộng tác ăn ý nhất với các cậu. Dị thú trên tinh cầu này có nhiều như vậy, luôn luôn sẽ có một con chờ đợi cậu. Cho nên hôm nay, mau đem hết mấy gương mặt uể oải khổ sở thu hồi lại hết cho lão! Bày ra nụ cười kiêu ngạo nhất tự tin nhất của các cậu ra, hoan nghênh các cậu ——! Gia nhập vào học viện săn bắn Hoàng Gia Thủ Đô Tinh!!”

Ngay lập tức, tiếng hoan hô hưng phấn vang lên khắp cả đấu trường lẫn khán phòng, vô luận là học viên hay phụ huynh hay những người khác, đều không hẹn mà cùng lộ ra nụ cười thỏa mãn.

Kim Dư ngồi trên khán đài chủ tịch nhìn xuống đám người phía dưới bởi vì mấy câu nói của lão già kia mà sôi trào, khóe miệng co rút, trong lòng cực kỳ oán thầm —— lão cáo già này không hổ là chuyên gia lừa bịp, gừng càng già càng cay a!! Mặt không đổi sắc tim không thèm đập nhanh lấy một cái nói ra toàn lời lừa đảo. Nhìn Kim lão và Long lão trưng ra bộ mặt tập mãi thành quen, ông chủ Kim nhịn không được khẽ run rẩy, cảm thấy, ừm, nếu lần sau y còn phải giao tiếp với ông già kia, nhất định phải cẩn thận nhiều hơn chút.

Đương nhiên, cùng ý tưởng với Kim Dư còn có hai vị đại thiếu gia Long Trường Tiêu và Kim Tiễn, còn cái tên Tiểu Tam Nhi ngu ngốc kia, thì lại bị cái lão cáo già làm có kích động không thôi, vẫn còn đứng ở trên khán đài gào thét kìa.

Kim Khiêm chậm rãi cúi đầu, sắc mặt rất ư là cảm thản: “Bởi vậy mới nói đám học sinh là đám ngu dễ lừa nhất a~ Học học học, có thấy học tới ngu chưa~ Lời cáo già nói có thể tin được sao? Số lượng dị thú gấp tám lần so với tổng ba loại nhân loại cái gì chứ, lại còn năm phần trăm. Số lượng dị thú nhiều gấp tám lần thì không sai, nhưng dị thú phụ trợ đã chiếm hết một nửa số đó rồi, đám dị thú chiến đấu còn lại thì bị phân cấp bậc, dị thú cao cấp từ cấp C trở lên số lượng tuyệt đối thiếu đến đáng thương a~”

Kim Dư nghe vậy liền gật đầu cực kỳ đồng ý: “Đúng vậy đúng vậy! Trừ bỏ dị thú ra, loại người có tinh thần lực và dị năng tuy đúng chỉ bằng năm phần trăm tổng số nhân loại, nhưng đại phần tinh thần lực và dị năng của những người này chỉ đủ để ký kết với dị thú có thực lực dưới cấp C, thậm chí có người còn không đủ năng lực để ký với dị thú chiến đấu, chỉ có thể ký với dị thú phụ trợ nữa kìa….”

“Cho nên mới nói, mấy lời vừa rồi đều là vô nghĩa, lừa gạt người.” Long Trường Tiêu nhún vai. “Phần lớn thời gian và trách nhiệm của chức hiệu trưởng này là dùng để nói những lời vô nghĩa. Mấy lời nói vừa nãy, cũng coi như là nói thật được một nửa.”

“Phiền phức.” Kỳ Thanh Lân nhìn một đám học viên không ngừng hô hào, nhịn không được nhướn mày. Thực sự quá ồn. Hắn không thích.

Chính vì thế, Hồ lão hoàn toàn không ngờ bởi vì lời nói cổ vũ học viên của mình, đã khiến cho tập thể bốn vị thanh niên được xưng tụng là tuổi trẻ tài cao không ngừng khinh bỉ oán thầm, thậm chí, trên cơ bản đã hoàn toàn cắt đứt luôn cơ hội bồi dưỡng Kỳ đại boss thành người nối nghiệp. Thật sự là khổ bức tới cực điểm a.

Thật vất vả mới khiến tình hình chậm rãi bình ổn trở lại, hiệu trưởng Hồ Ly liền vung tay lên, để cho những học viên không tìm được dị thú lui về một bên nghỉ ngơi, còn bọn họ thì bắt đầu đi xử lý những vấn đề liên quan đến học viên tìm được dị thú.

Căn cứ vào các dụng cụ tính toán tinh vi, ước chừng có khoảng 150 con dị thú bị 400 học viên tranh đoạt. Hiển nhiên, những vị ngồi trên khán đài giám khảo đã quá quen thuộc với tình huống này, cho nên hoàn toàn không có cảm giác kinh ngạc.

Ngược lại, lần đầu tiên ông chủ Kim và Kỳ boss tới làm giám khảo, lại cứng người, có chút ngoài ý muốn.

“Tiểu Kim a, mi chỉ cần phụ trách cảm xúc của dị thú, thấy nó thích người nào hơn thì được rồi. Về phần thằng nhóc Kỳ nhà mi, cũng tới xác nhận thực lực của ai mạnh hơn đi. Sau đó chúng ta sẽ tổng hợp phân tích lại chút.” Kim lão nhìn Kim Dư và Kỳ Thanh Lân có chút lúng túng không biết phải làm gì liền nhắc nhở một chút.

Dĩ nhiên, sau khi được nhắc nhở, Kim Dư và boss đều buông lỏng. Những công việc phân công cho bọn họ, bọn họ đều thành thạo. Mà chính bởi vì mỗi giám khảo đều phụ trách riêng một nhiệm vụ, cho nên việc đánh giá kế tiếp, ngược lại tiến triển ngoài dự đoán của Kim Dư. Mới qua một tiếng đồng hồ, đã quyết định xong vấn đề sở hữu 150 con dị thú. Này là đã bao gồm cả thời gian tranh luận, cãi lý và giải thích rồi.

Mắt thấy thời gian từng phút trôi qua, dị thú cũng càng ngày càng ít, ngay lúc Kim Dư tính toán thả lỏng một chút sau đó lại nhất cổ tác khí* giải quyết hết mười con dị thú cuối cùng có vấn đề, bỗng nhiên từ hai phương hướng của thính phòng bay ra hai đội nhân mã, hùng hùng hổ hổ chỉ thẳng mặt Kim Dư nói:

*Nhất cổ tác khí: một tiếng trong làm tinh thần hăn hái thêm. (“Tả Truyện” Trang Công thập niên: ‘phu chiến, dũng khí dã. Nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt’. Khi đánh trận dựa vào dũng khí, đánh một tiếng trống, dũng khí tăng lên, đánh hai tiếng trống, dũng khí suy giảm, đánh ba tiếng trống, dũng khí không còn. Sau này ví với nhân lúc đang hăng hái làm một mạch cho xong việc) – Theo QT ge ge.

“Mày ăn cắp dị thú cấp A của Long gia chúng tao!!”

“Đồ trộm cướp! Đem bạch sa mãnh hổ trả lại cho tụi tao!”

Nháy mắt, cả đấu trường như mặt hồ tĩnh lặng bị quăng cho một tảng đá núi thiệt là lớn, tạp cho mọi người cả kinh một trận, sau đó chính là một trận sóng to gió lớn.

“Ăn cấp dị thú cấp A?! Không thể nào?”

“Còn có cướp đoạt mãnh sa hổ? Dị thú cấp A a! Thằng nào dám to gan vậy?”

“Đứa nào làm bậy vậy. Sao lại làm ra loại chuyện khiến người ta khinh thường thế?”

“Hừ, đã nói mà, cái thằng kia trẻ như vậy, sao bên người lại có nhiều dị thú cấp A như vậy chứ? Một người lại bằng cả một gia tộc! Nguyên lai là trộm cướp….”

“Sao lại vậy a? Tôi thấy y thoạt nhìn là người rất khiêm tốn mà?”

“Phi! Tiểu bạch kiểm thì làm sao tin cho nổi?”

Trong tích tắc, toàn bộ hội trường đều vang đủ loại thanh âm thảo luận, châu đầu ghé tai thì thầm bàn tán. Mới đầu thì còn rất nhỏ, càng về sau lại càng lúc càng lớn. Cuối cùng trở nên vô pháp vô thiên.

Mà trong lúc này, Kim Dư lòng đầy căm phẫn nhìn thiếu niên thiếu nữ, một khóe miệng khẽ nhếch, một ánh mắt đắc ý ở trước mặt.

“Này thật đúng là… Không biết xấu hổ, thiên hạ vô địch a.”

Kim Dư chậm rãi đứng dậy, ánh mắt sắc bén lộ ra ám quang. “Tiện nhân!! Dám đoạt dị thú của ông!!”

“Mấy người muốn chết.”

Nháy mắt, toàn bộ không khí trong hội trường, ngưng trệ.

3 thoughts on “Cửa hàng thú cưng số 138 – 71 & 72

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s