Cửa hàng dị thú số 138 – 99

Chương 99

Có đôi khi, người hoặc thú càng lợi hại thì càng có thể cảm giác được mùi nguy hiểm – Kim Dư bước ra từ một Địa Cầu đã đến ngày tận thế dĩ nhiên rất sùng bái giác quan thứ sáu, cho tới bây giờ chưa từng hoài nghi.

Cho nên lúc ông chủ Kim cảm thấy mỹ mãn và Long đại thiếu cũng cảm thấy mỹ mãn quay trở về, nhìn thấy Hỏa Phượng đang ngoan ngoãn ngồi kế bên Tiểu Tuyết, liền vui vẻ.

“Ai u, đây là cái chuyện gì a? Không phải có đứa nào đó nói ghét nhất là cái gì lạnh lạnh sao? Sao lại không nhìn ra được vẻ chán ghét gì hết vậy, ngược lại bộ dáng còn hận tới mức không thể trực tiếp áp lên luôn là sao ta? Tiểu Tuyết! Không hổ là dị thú do ông chủ tao huấn luyện! Buổi tối về liền bày cho mày một mâm đại tiệc!” Tiếp tục đọc

Cửa hàng dị thú số 138 – 98

Chương 98

Mặc kệ mấy người trong thập đại gia tộc Nam Bộ đánh chủ ý gì lên người ông chủ cửa tiệm thú cưng số 138, tâm tình hiện giờ của ông chủ Kim tuyệt đối rất là tốt—

Đám dị thú thương tàn được cứu và đưa đến sống trên Địa Cầu đã phải chịu đói vài ngày, hiện giờ cả đám đang ăn bữa đại tiệc miễn phí được ông chủ mang tới đến lang thôn hổ yêt. Long Trường Tiêu đứng ở bên cạnh, nhìn cảnh sắc chung quanh khiến người khiếp sợ kia, lâu thật lâu cũng không nói được nên lời.

“Đây là?”

“Giống như anh suy nghĩ.” Tiếp tục đọc

Cửa hàng dị thú số 138 – 97

Chương 97

Tuy đám Bánh Bao và Đại Bạch ở ngoài hàng hiên không ngừng an ủi lẫn đồng tình cho Đại Đại Bạch vẫn còn che tai che mắt câm nín không thể nói nên lời, nhưng cảnh tượng trong phòng lúc này, lại khác xa với tình huống như tụi nó tưởng.

Lúc này, trên gương mặt lạnh băng vạn năm của Long Trường Tiêu lại lộ ra vẻ mặt cực kỳ kích động, tiến đến trước mặt Kim Dư, gấp gáp nói: “Tuy tôi biết cậu có dị năng không giống với những người khác, lại có thế lực của Kỳ Thanh Lân làm chỗ dựa, nhưng chuyện tinh thạch ion nặng là một chuyện trọng đại, tôi hy vọng cậu không phải là đang nói đùa với tôi.”

Kim Dư nghe vậy liền khoanh tay, nhướn mày, “Anh thấy tôi là loại người đùa cợt không biết phân biệt tình huống địa điểm sao?….. Mặc dù có những lúc tôi quả thật không phân biệt được, nhưng hôm nay tuyệt đối không lầm.” Tiếp tục đọc

Cửa hàng dị thú số 138 – 96

Chương 96

Cho dù nhóm đại lão bị cướp đoạt đồ ăn có oán niệm cách giải thích của ông chủ Kim Dư tới mức nào, tốt xấu gì thì cũng đã lấy lại được mặt mũi. Nhìn bộ dạng không dám cãi lại của đám dị thú đang bị Cam Lượng rượt đánh khắp nơi, nhóm đại lão liền cảm thấy, ừm, thật ra cũng chẳng có gì, không phải chỉ là mấy phần cơm mấy miếng thịt thôi sao? Nhà ông thì cái gì mà chẳng có? Chỉ mất có mấy phần điểm tâm lại được thấy cả đám bị đánh tơi bời hoa lá, đáng giá! Rất đáng giá!!

Đương nhiên nhóm đại lão Ám Nhai không phải là kẻ khó ưa khó chuyện trò giống như mọi người thường tưởng tượng, nhưng cho dù có dễ nói chuyện đi nữa, thì cũng phải nhìn xem có phải là đối tượng tốt hay không? Có nói như thế nào thì ít nhiều gì đám dị thú cũng đã từng đảo qua một vòng cửa hàng của các đại lão, nói đến chỗ này, kim mao thử cảm thấy mẹ nó bản thân bị đánh thiệt thòi quá đi mà! Đám đại lão đáng ghét! Nhớ ngày đó, cả đám vì muốn lấy lòng đã đem đến một đống thịt nướng nó thích ăn nhất, chỉ để mời nó xuống núi dò la đối thủ hoặc lão bà hoặc tình nhân hoặc con cái hoặc cha già đủ loại a? Khi đó quả thực cung phụng nó như lão gia! Hiện tại tốt a, nhìn xem coi, mẹ nó đánh nó như đánh con à?! Tiếp tục đọc

Cửa hàng dị thú số 138 – 95

Chương 95

Sáng hôm sau, ông chủ Kim vô cùng bình dị gần gũi lại thiện lương của cửa hàng thú cưng số 138 bừng tỉnh.

Cái gọi là ‘bừng tỉnh’ tuyệt đối không thể nào là do bị tiếng ồn làm cho giật mình tỉnh giấc được, bởi vì nếu là như vậy thì boss đại nhân đang ngủ cùng giường chẳng phải là sẽ bị mất hết mặt mũi rồi sao? Mỗi lần ngủ, Kỳ boss đều dùng dị năng ngăn trở toàn bộ thanh âm từ bên ngoài, nhưng lại không có cách nào ngăn trở được những sự vật luôn tồn tại từ khi nhân loại mới hình thành, cho nên mới tạo thành kết quả tuy không có tạp âm nhưng cái người nào đó vẫn bị giật mình tỉnh giấc.

“…. Không biết tại sao, em lại cảm thấy có một luồng oán niệm rất mạnh! Hơn nữa trong oán khí hình như còn mang theo vài phần sát khí?!” Kim Dư ngồi dậy, cực kỳ nghiêm túc nhìn Kỳ boss: “Anh nói xem, chung quanh có sát thủ hả?” Tiếp tục đọc

Cửa hàng dị thú số 138 – 94

Chương 94

Bởi vì sự trở về của ông chủ Kim, đã khiến cả đám đàn em ngồi canh giữ ở bên ngoài cửa hàng hưng phấn quá độ, lập tức thông báo tình huống cho lão đại nhà mình.

Tuy nhiên, nhân vật chính – trung tâm sự kiện – lại không hề có lấy một chút ý thức nào. Kết quả của việc từ trên trời giáng xuống chính là, cả một đám đang nằm ngủ trên mặt đất chợt bừng tỉnh, mở mắt ra nhìn trân trối, sau đó ngao ngao kêu, nhảy dựng lên, hưng phấn nhào tới ông chủ đã đi vắng mất mấy ngày nay.

Ngao ngao ngao ngao ngao~ [ Ông chủ ông chủ~ Nhớ ông muốn chết à~]

Thu thu thu thu! [ Chủ nhân chủ nhân, sao ngài lại về trễ như vậy?]

Chi chi tra tra cô cô miêu ô…. Tiếp tục đọc

Cửa hàng dị thú số 138 – 93

Chương 93

Mọi người tạm thời trở lại đại bản doanh, cứ ngồi ngốc ở đó chờ đến rạng sáng mới rời đi. Thật ra mấy đứa dị thú thương tàn không sao hết, chỉ cần nghỉ ngơi lấy lại sức một lát, sẽ không còn chuyện gì hết.

Sở dĩ chậm trễ chút thời gian là vì Kim Dư còn phải tinh lọc độc tố trong cơ thể Hắc Phượng, lại phải tu bổ lại thần kinh cho nó. Trừ việc này ra, còn lại là vấn đề của bác sĩ vô lương.

Vốn mọi người đã muốn rời khỏi đây, ai ngờ vừa mới chớp mắt một cái, liền phát hiện một con điệp thú màu đen, sau đó lại không đi nữa. Tiếp tục đọc

Cửa hàng dị thú số 138 – 92

Chương 92

Con người lúc đói khát, sẽ như sắc quỷ thấy mỹ nhân nằm trên giường, như quỷ keo kiệt thấy núi vàng, trong lòng sẽ cực kích động hưng phấn vui vẻ hoàn toàn không thể kiềm chế được, hơn nữa trong nháy mắt đó, loại hưng phấn này có thể dẫn đến một loạt hành động bạo lực quỷ dị.

Đương lúc Kim Dư nhìn thấy một đống cây ăn quả, liền cảm thán không ngừng, bọn họ quả nhiên là phải trình diễn một màn sói đói rồi.

Bất quá cảm giác được ăn uống no đủ thật sự rất là thoải mái, hơn nữa ăn uống no đủ xong liền không muốn động đậy…. Tiếp tục đọc

Cửa hàng dị thú số 138 – 91

Chương 91

Bởi vì đột ngột phát hiện ra khoáng sản tinh thạch năng lượng hiếm có, cả đám ở trong sa mạc nóng rực cảm thấy chẳng còn tí gian nan nào. Ngoại trừ Kỳ boss ra, tất cả mọi người đều như không biết mệt mà không ngừng xoay quanh mỏ khoáng sản, muốn đo lường kích cỡ phạm vi của nó.

Dĩ nhiên, việc này chỉ là phí công mà thôi. Qua hết ba tiếng đồng hồ, năng lực truyền tống của Kim Dư đã có thể tiếp tục sử dụng, nhưng cho đến giờ, mọi người vẫn không thể biết phía dưới sa mạc này ẩn chứa bao nhiêu tài nguyên khoáng sản. Tiếp tục đọc

Cửa hàng dị thú số 138 – 90

Chương 90

Tuy bạn boss rất muốn thử chìm xuống cát xem có cái gì ở bên dưới không, nhưng cái sự khờ dại lần đầu của hắn lại không nhận được bất cứ sự ủng hộ nào.

Đối diện với sắc mặt có chút khó chịu của Kỳ boss, ông chủ Kim cúi đầu rên rỉ một tiếng, nói: “Em nói nha, anh muốn chìm xuống dưới cũng không sao, thật sự là không sao hết, em trước đó cũng đã có ý tưởng này rồi! Nhưng giờ không phải là lúc để chúng ta đi tìm kho báu, đúng không? Vẫn còn nhiều cơ hội đến đây mà, Địa Cầu chạy không thoát nổi đâu, lần sau chúng ta lại đến nhé!! Anh nói xem có được không?”

Kỳ Thanh Lân nghĩ một lúc, cảm thấy lời của bà xã nói rất có lý, lại nhìn đám người và thú đang ai oán nhìn mình, trên mặt chợt lóe lên một tia lúng túng, khe khẽ nói một câu: “Lên.” Tiếp tục đọc