Chương 56 + 57 – Xuyên Việt Thành Thần Điêu


Chương 56

Quý Lăng Hiên nghe thấy tiếng kêu, động tác trên tay khẽ khựng lại.

Ngay đúng lúc đó, một vật thể cực nhỏ phóng vút tới, ‘ba’ một tiếng đập vào trường kiếm trong tay Quý Lăng Hiên.

Cổ tay Quý Lăng Hiên chợt đau nhói, trường kiếm tuột khỏi tay, leng keng rơi xuống đất.

Theo trường kiếm cùng rơi xuống đất, là một viên đá nhỏ màu trắng, có thể thấy đây chính là ám khí vừa mới bắn tới.

Có thể sử dụng một hòn đá nhỏ như thế đánh rơi kiếm trong tay một bậc cao thủ như Quý Lăng Hiên, vậy chắc chắn nội lực của người này phải cực kỳ thâm hậu, chỉ lực không phải là hạng tầm thường.

Ba người đứng trong mật thất không hẹn mà cùng quay đầu nhìn về phương hướng hòn đá vừa mới bắn ra, liền thấy một thân ảnh cao lớn quen thuộc từ trong mật đạo đến gần.

Chu Mộ Phỉ nhìn thấy gương mặt tuấn lãng của người nọ, hai mắt phát sáng, gần như ngay lập tức đã nhận ra người trước mắt này là ai….. Đây không phải là cái lão thích làm khách ở Phong Kiếm sơn trang, Quý Lăng Hiên muốn đuổi cũng đuổi không đi, hồi xưa còn dùng chiêu Đạn chỉ thần công búng đầu mình đó sao?

“Dương Thiên, ngươi tới đây làm gì?” Quý Lăng Hiên không vui mà nhăn lại hàng lông mày thanh tú: “Ta đã nói với ngươi, sau này ít đến Phong Kiếm sơn trang thôi. Còn nữa, chuyện của ta không cần ngươi nhúng tay vào.”

“Như vậy sao được?” Dương Thiên lắc đầu, nói: “Nếu ta mặc kệ ngươi, giờ ngươi đã sớm máu tươi bắn xa năm bước biến thành một khối thi thể rồi.” Dương Thiên nhớ tới tình cảnh lúc ấy, trong lòng nghĩ lại mà sợ, lộ vẻ thương tâm muốn chết mà lên án Quý Lăng Hiên: “A Hiên, thật không ngờ ngươi lại tuyệt tình như thế, hết lần này đến lần khác đều muốn bỏ hảo huynh đệ quen biết bao nhiêu năm của ngươi lại mà tự mình đi xuống Hoàng Tuyền sao, ngươi làm sao xứng đáng với tình cảm bao năm của chúng ta?”

“Sống chết của ta không liên quan gì đến ngươi.” Quý Lăng Hiên không nhìn vẻ mặt thương tâm khoa trương của y, dùng giọng điêu lạnh như băng mà nói.

“Sao lại không liên quan tới ta?” Dương Thiên dùng giọng đúng lý hợp tình mà phản bác: “Ta là hảo huynh đệ thân thiết nhất của ngươi. Chúng ta đã quen nhau hơn ba mươi năm. Chuyện của ngươi chính là chuyện của ta. Người ta gây khó dễ cho ngươi chính là gây khó dễ cho ta, sao lại nói không liên quan đến sống chết của ngươi?”

“Dương Thiên, ngươi chỉ là người ngoài cuộc,” Quý Lăng Hiên dùng ánh mắt sâu thẳm nhìn y, nghiêm túc mà nói: “Chuyện năm đó, ngươi vốn không hiểu. Ân oán giữa ta và một nhà của Độc Cô Minh Hạo cũng nên chấm dứt ngay tại hôm nay. Chuyện này ngươi đừng nhúng tay vào, ngươi cũng không nhúng vào được, đừng quan tâm thì tốt hơn.”

“Ai nói ta không biết chuyện năm đó?” Dương Thiên nghe thế liền không phục mà ồn ào lại: “Ta chỉ là làm bộ như không biết mà thôi, kỳ thật chuyện năm đó, ta sớm…..”

Đôi mắt phương của Quý Lăng Hiên lập tức lia tới trên mặt Dương Thiên, lạnh lùng nhìn y: “Ngươi sớm cái gì?”

Dương Thiên bất giác rụt cổ lại, sau đó lại ngang bướng mà rướn cổ lên, nói: “Chuyện năm đó, ta đã sớm phái người đi âm thầm điều tra hết rồi. Không sai, Độc Cô Minh Hạo đúng là chết ở trên tay ngươi. Thê tử gã chết, ngươi cũng không thoát khỏi liên quan. Nhưng mà, nếu xét đến cùng, chẳng lẽ chỉ có ngươi mới là người khởi xướng lên vụ thảm án này sao? Chẳng lẽ Độc Cô Minh Hạo kia không sai một chút nào sao?! Vì sao tất cả tội lỗi đều chỉ do một mình ngươi gánh?!”

Độc Cô Lưu Vân nghe thế, lập tức chuyển mắt đến trên người Dương Thiên: “Người nói cái gì?”

Cái linh hồn bà tám trong người Chu Mộ Phỉ đã sớm cháy hừng hực từ lâu rồi, vừa nghe thấy lời của Dương Thiên nói thì liền đưa ánh mắt tràn ngập tò mò nhìn ông chằm chằm, hi vọng ông càng tuôn ra nhiều bí ẩn bất ngờ càng tốt.

Ai ngờ, Dương Thiên vừa nói tới đây, thì lại im bặt không nói nữa.

Chu Mộ Phỉ ngứa ngáy chịu không nổi, trong lòng không ngừng suy đoán đủ loại: Nghe giọng điệu của Dương Thiên, chắc chắn giữa Độc Cô Minh Hạo, vợ của ông ta và Quý Lăng Hiên đã xảy ra một chuyện khúc chiết ly kỳ sầu triền miên gì đó rồi, nhưng không biết đó là đoạn tình tiết BG thông thường hai nam tranh một nữ đến người chết ta sống, hay là tiết mục BL kinh điển bánh bèo và tiểu thụ tranh giành tiểu công cuối công thụ tương ái tương sát nhỉ?

“Chuyện đã qua rồi thì đừng nhắc lại nữa.” Quý Lăng Hiên hờ hững mà nói: “Nếu cái chết của cả nhà Độc Cô Minh Hạo là do một tay ta tạo ra, một thân đầy tội lỗi như ta, đương nhiên phải tự tay ta chuộc lỗi cho bọn họ.”

“Thật không công bằng!” Dương Thiên nghe vậy, trong mắt liền dâng lên vẻ tức giận rõ rệt, giọng nói cũng nâng lên: “Năm xưa Độc Cô Minh Hạo đã khiến ngươi đau khổ bao nhiêu, dù gã có chết cũng không đủ để bù đắp! Tuy gã chết ở trong tay ngươi, nhưng mấy năm qua ngươi đã sống không bằng chết rồi, chẳng lẽ ngươi chịu trừng phạt vẫn còn chưa đủ sao? Dựa vào cái gì lại còn muốn lấy mạng của ngươi để bù đắp chứ?!”

Nói tới đây, giọng nói Dương Thiên lại dịu đi một chút: “Ta biết là ngươi hại chết phu nhân của gã, đến giờ vẫn còn canh cánh ở trong lòng, nhưng ngươi đã giữ đúng lời hứa, nuôi lớn đứa con của nàng thành người. Ta tin nếu nàng ở trên trời có linh thiên, nàng sẽ không oán hận ngươi. A Hiên, giờ ngươi đã không còn nợ nần gì nữa, ngươi không cần chịu trách niệm của năm đó nữa!”

Độc Cô Lưu Vân càng nghe càng cảm thấy mơ hồ, nhịn không được đành phải mở miệng hỏi: “Dương thúc thúc, năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Thúc có thể nói từ đầu chí cuối chuyện ân oán giữa phụ thân và sư phụ cho con biết được không?”

Dương Thiên quay đầu nhìn Độc Cô Lưu Vân, đang định nói thì Quý Lăng Hiên lại lên tiếng: “Dương Thiên, chuyện năm xưa rất phức tạp, không phải chỉ nói một câu là có thể hiểu hết được. Hôm nay ta tự nguyện chết không phải là vì muốn trả lại nợ máu của một nhà Độc Cô Minh Hạo. Ngươi và ta đã quen biết nhiều năm rồi, chẳng lẽ ngươi không biết trong lòng ta đang suy nghĩ gì hay sao?”

Dương Thiên nhìn vào đôi mắt ẩn nhẫn của Quý Lăng Hiên, trong lòng nhói đau.

Y đương nhiên biết rõ tâm tư của Quý Lăng Hiên, biết rõ trái tim của Quý Lăng Hiên đã sớm chết theo Độc Cô Minh Hạo rồi. Người tuy còn sống, nhưng chỉ có thể tự mình nhấm nháp nỗi đau khổ, vì thế mới muốn mượn nguyên do Độc Cô Lưu Vân báo thù để chấm dứt sinh mệnh của mình, rời khỏi nhân thế hắn đã sớm không còn quyến luyến gì nữa.

Nhưng mà……

“Gã căn bản không đáng để ngươi thống khổ vì gã, lại càng không đáng để ngươi tự tử vì gã!” Dương Thiên nhớ tới bộ dáng thất hồn lạc phách khi y gặp lại Quý Lăng Hiên năm đó mà đau lòng, lại nhớ tới khúc mắc giữa hai người mà mình điều tra được, trong lòng càng căm phẫn, nhịn không được mà thốt lên: “Gã chỉ là một tên nam nhân cặn bã bội tình bạc nghĩa. Gã có lỗi với ngươi, cũng có lỗi với phu nhân của gã!”

Tự tử? ! Bội tình bạc nghĩa?!

Chu Mộ Phỉ nãy giờ vẫn tập trung tinh thần căng tai ra nghe chuyện bát quái lập tức bắt được hai cụm từ mẫn cảm, không khỏi phấn chấn lên: Hóa ra là kịch bản công thụ tương ái tương sát a, xem ra thế giới mình xuyên qua là đam mỹ văn rồi, này còn không đúng sao, khắp thiên hạ đều vậy mà.

Độc Cô Lưu Vân nghe thấy liền rối rắm không thôi. Tuy hắn hy vọng chuyện năm đó có nội tình khác, hy vọng sư phụ vô tội, sư phụ là có nỗi khổ riêng, nhưng nghe thấy cha ruột của mình bị chỉ trích nghiêm khắc như thế, trong lòng hắn vẫn cảm thấy mất mác không nói nên lời.

Quý Lăng Hiên không khỏi biến sắc, ánh mắt nhìn Dương Thiên cũng lạnh xuống vài phần: “Dương Thiên, ngươi có tư cách gì mà phê bình hắn? Cho dù hắn có lỗi với ta, thì đó cũng là chuyện giữa hai chúng ta, không tới phiên ngươi bình luận!”

Dương Thiên:“……”

Độc Cô Lưu Vân nghe đến đó, cũng mơ hồ đoán ra được nội dung chuyện năm xưa.

Hắn biết muốn hỏi được chuyện năm xưa từ miệng sư phụ là cực kỳ khó khăn, liền chuyển hướng đột phá sang Dương Thiên, lộ vẻ khẩn cầu mà nói với ông: “Dương thúc thúc, nếu đã nói đến đây rồi thì thúc mau nói hết mọi chuyện năm đó cho con biết đi! Con trở về lần này là vì muốn hiểu rõ rốt cuộc năm xưa đã xảy ra chuyện gì. Nếu quả thật là do cha mẹ con sai, con sẽ không tính toán chuyện năm xưa với sư phụ nữa.”

Dương Thiên nghe vậy, đôi mắt đen láy liền lộ ra biểu tình vui mừng, vỗ vỗ bờ vai của hắn mà khen ngợi: “Tiểu tử tốt. Quả nhiên hiểu lý lẽ. Không uổng công sư phụ con đã dốc lòng chỉ bảo con hơn hai mươi năm trời. Chuyện năm đó, có rất nhiều chi tiết sau này ta mới điều tra ra được, cho nên cũng không rõ ràng lắm. Nếu con muốn biết rõ chân tướng mọi chuyện, tốt nhất là đến hỏi sư phụ con đi.”

Độc Cô Lưu Vân lặng lẽ dùng dư quang khóe mắt quét qua gương mặt âm trầm của Quý Lăng Hiên, sau đó thấp giọng nói: “Thúc cảm thấy sư phụ sẽ nói cho con biết sao?” Dương Thiên trầm mặc một lát, sau đó quyết đoán lắc đầu.

Độc Cô Lưu Vân dùng ánh mắt ‘không được cũng phải được’ mà nhìn ông, nói: “Cho nên Dương thúc thúc vẫn nên nói cho con biết thì hơn.”

Dương Thiên nghĩ một chốc, rồi gật đầu, nói: “Cũng được. Giờ này ngày mai, ta ở…..”

Quý Lăng Hiên chợt ngắt lời: “Lưu Vân, đừng hỏi y. Con muốn biết chuyện năm đó, ta sẽ tự nói cho con biết.”

Thứ nhất, Dương Thiên căn bản không hiểu hết mọi chuyện năm đó. Thứ hai, Dương Thiên trước giờ chưa từng nghiêm túc, nói chuyện lại thích khoa trương. Nếu để Dương Thiên nói cho Lưu Vân biết, không biết sẽ bị biến tấu thành kịch bản gì nữa. Còn không bằng để tự ông nói thì hơn.

Dương Thiên:“……”

Độc Cô Lưu Vân:“……”

Chu Mộ Phỉ:“……”

Quý Lăng Hiên không thèm nhìn ba người đang hóa đá, chỉ bỏ lại một câu cho Độc Cô Lưu Vân: “Tối nay, canh bốn, ta ở trong phòng chờ con. Chỉ cho phép một mình con tới, người khác không được đến.” Sau đó xoay người ra khỏi mật đạo.

Chu Mộ Phỉ đương nhiên biết ‘những người khác’ trong miệng Quý Lăng Hiên kỳ thật là chỉ chính mình, không khỏi thầm mắng người này keo kiệt quá.

Thấy Quý Lăng Hiên đi rồi, Chu Mộ Phỉ mới quay đầu lại hỏi Độc Cô Lưu Vân: “Độc Cô, sư phụ đi rồi, chúng ta cũng đi thôi?”

Độc Cô Lưu Vân nghe thế mới phản ứng lại, quay đầu nói với Chu Mộ Phỉ và Dương Thiên: “Dương thúc thúc, Mộ Phỉ, hai người đi trước đi. Ta muốn ở đây suy nghĩ một lát.”

Chu Mộ Phỉ và Dương Thiên biết hắn muốn ở lại đây cùng với cha ruột của mình trong chốc lát, vì thế chỉ nhìn hắn một lát rồi gật đầu, xoay người đi ra khỏi mật đạo.

Hai người một trước một sau ra khỏi mật đạo, đi vào phòng Quý Lăng Hiên, cửa phòng mở rộng, Quý Lăng Hiên lại không thấy.

Hai người cùng nhau đi ra ngoài, Dương Thiên đang chuẩn bị trở về phòng của mình, chợt nghe thấy Chu Mộ Phỉ gọi: “Dương thúc thúc, chờ một chút.”

Chương 57

Dương Thiên ngạc nhiên mà quay đầu lại: “Vị tiểu huynh đệ này là bằng hữu của Lưu Vân sao? Chúng ta quen nhau?”

Chu Mộ Phỉ vẫn còn nhớ như in cái búng đầy bạo lực năm xưa lúc y còn đang đòi tuyệt thực, bĩu môi, nói: “Đương nhiên là quen rồi! Ông không phải là bạn thân của sư phụ Độc Cô – sư phụ của Hoàng Dược Sư, rảnh rỗi liền chạy đến Phong Kiếm sơn trang để ăn chực uống chực ở chực, da mặt dày tới độ sư phụ của Độc Cô có đuổi cũng không đi sao! Ta còn nhớ lúc trước ông còn dùng Đạn Chỉ Thần Công búng đầu ta nữa kìa, may mà hộp sọ của ta cứng, nếu không thì bị ông bắn tới mức não dập luôn rồi!”

“Có chuyện này sao? Sao ta lại không có ấn tượng nhỉ?” Ngoại trừ Hoàng Dược Sư ra, Dương Thiên hoàn toàn không nhớ mình từng dùng tay búng đầu đứa nhỏ nào nữa.

Chu Mộ Phỉ nghĩ một chốc, quyết định phải nhắc cho ông nhớ, đương nhiên là không thể làm không công rồi, phải bắt ông ta dùng bí mật để đổi mới được.

Vì thế y ghé sát vào bên tai Dương Thiên, dùng giọng điệu cực kỳ thần bí mà nói khe khẽ: “Dương thúc thúc, kỳ thật, thân thế của ta là một bí mật kinh thiên động địa đó, ông có muốn biết không hả?”

Dương Thiên cả kinh, nói: “Bí mật gì vậy? Chẳng lẽ ngươi là con riêng của đương kim hoàng thượng sao?”

Chu Mộ Phỉ lắc đầu:“Không phải.”

“Vậy là con riêng của hoàng hậu hoặc là của nương nương nào đó thông đồng với tình thân ngoài cung?”

“Đều không phải.” Chu Mộ Phỉ tức giận, liếc ông trắng cả mắt: “Ông đừng có chạy đi xem mấy cái truyện đấu tranh cung đình nữa?!”

Dương Thiên chợt nghĩ tới một khả năng, liền kinh ngạc đến mức nhảy dựng lên: “Chẳng là ngươi là ….. của A Hiên? Đâu có giống nhau đâu a?”

Mẹ nó……

Chu Mộ Phỉ không nhịn nổi nữa: “Ông không chĩa qua khía cạnh khác mà nghĩ được sao?!”

“Nếu chĩa qua khía cạnh khác, thì làm sao gọi là đại bí mật kinh thiên nữa chứ?” Dương Thiên nói.

“Ai nói! Thân thể của ta còn dã man hơn thế kìa! Ta chính là….” Chu Mộ Phỉ bị ông kích cho một cú, suýt nữa đã lòi ra, may mà phanh lại đúng lúc, liền lảng qua chỗ khác: “Chuyện bí mật quan trọng như vậy làm sao có thể dễ dàng nói cho người khác chứ. Nếu ông muốn biết, vậy lấy bí mật của ông tới trao đổi đi.”

Thằng nhóc này quả là không chịu lép vế, cư nhiên còn dám cò kè mặc cả.

Dương Thiên nheo lại đôi mắt to tròn đen láy, lười biếng mà nói: “Nói đi, ngươi muốn biết bí mật gì?”

Chu Mộ Phỉ lại tỏ vẻ thần bí mà khẽ nói: “Đương nhiên là chuyện không muốn cho người khác biết của ông và sư phụ của Độc Cô rồi.”

Dương Thiên nghe thế liền biến sắc, tần suất tim đập tăng cao, vội vàng che dấu biểu tình mà ho khan hai tiếng, nói: “Ta và A Hiên là bạn bè tốt, nào có chuyện không muốn để cho người khác biết chứ.”

“Đừng có giả vờ ở trước mặt ta nữa,” Chu Mộ Phỉ không chút khách khí mà vạch trần ông: “Người khác có thể không biết, nhưng ta sao lại không biết ông thầm mến sư phụ đại nhân đã rất nhiều năm rồi chứ.”

Dương Thiên kinh hãi, bật thốt lên: “Ngươi làm sao biết?”

Ông trước giờ vẫn luôn che dấu rất tốt, ngay cả A Hiên cũng không biết được bí mật này, sao thằng nhóc này lại biết?

“Nhìn bộ dáng của ông thôi.” Chu Mộ Phỉ tỏ ra lạnh lạnh mà nói: “Bộ dáng của ông chính là trung khuyển công si mê tiểu thụ.”

Dương Thiên:“……”

Dù ông có trì độn thì cũng hiểu bản thân đã bị thằng nhóc trông có vẻ đơn thuần vô hại này lừa cho một vố, không khỏi thẹn quá hóa giận xoay người rời đi.

Chu Mộ Phỉ vội vàng theo sau: “Ông không muốn biết bí mật của tôi sao?” Dương Thiên dừng bước: “Muốn.”

Chu Mộ Phỉ: “Vậy thì….”

Dương Thiên tiếp lời: “Dùng bí mật của ta mà đổi.”

Chu Mộ Phỉ gật đầu.

Dương Thiên nói: “Không phải ngươi đã đoán được bí mật của ta rồi sao? Đã không có gì đáng để nói nữa rồi.”

Chu Mộ Phỉ nói: “Cho nên ông vẫn cứ đè nén tình cảm của mình suốt bao năm nay, giả bộ làm anh em tốt với ông ta, chỉ dám dùng thân phận hảo hữu mà đứng ở bên người ông ta, chưa bao giờ dám biểu lộ tình cảm sao?”

Dương Thiên lộ vẻ nghẹn khuất mà gật đầu.

Mẹ nó, ở bên cạnh người mình yêu suốt hai mươi năm mà có thể chịu đựng không lộ ra một chút manh mối nào, quả thực là nhịn quá siêu rồi, so với đặc công Ninja* rùa còn còn muốn siêu hơn! Nếu đổi lại là mình thì đã nhịn không nổi mà tìm thời cơ thổ lộ rồi.

*Ninja: ở TQ được phiên âm là nhẫn giả, nhẫn ở đây đồng nghĩa với kiên nhẫn

Chu Mộ Phỉ đồng tình, vỗ vỗ đầu vai của ông: “Chẳng lẽ ông chưa từng nghĩ tới việc thổ lộ sao?”

Dương Thiên buồn bực mà nói: “Dựa theo tính cách của A Hiên, nếu ta thổ lộ, chỉ sợ ngay cả bằng hữu cũng không làm được.”

Điều này cũng đúng.

Chu Mộ Phỉ thấy đồng tình với ông ta quá nha.

“Còn ngươi thì sao? Bí mật của ngươi là gì?”

Chu Mộ Phỉ ghé sát vào bên tai Dương Thiên, dùng giọng thần bí mà khẽ nói: “Bí mật của ta không có mấy người biết. Ông trăm ngàn lần đừng nói cho người khác nghe nha. Kỳ thật ta không phải là người, mà là đại điêu. Chính là con đại điêu trước kia vẫn đi theo Độc Cô Lưu Vân đó. Giờ chắc ông nhớ rồi chứ, nhiều năm trước kia ông đã từng dùng tay búng lên cái đầu nho nhỏ của con chim điêu non đó?”

Dương Thiên trợn trừng mắt: “Ý của ngươi là, ngươi không phải là người, mà là yêu quái đại điêu sao?”

Chu Mộ Phỉ gật đầu, sau đó nghiêm túc sửa lại cho đúng: “Ta là đại điêu, không phải yêu quái.”

Dương Thiên chợt bật cười ha hả, cười đến mức lăn lộn ra đất: “Phụt ha ha ha ha cười chết ta mất. Thế mà lại có kẻ tự xưng bản thân là đại điêu. Hóa ra là bị bệnh vọng tưởng ha ha ha ha….”

Ông bất chợt dừng cười, há to miệng mà nhìn Chu Mộ Phỉ, biểu tình thoạt nhìn có hơi ngu.

Ngay lúc ông đang cười bò, Chu Mộ Phỉ đã dùng khinh công nhảy lên một cành cây đại thụ, sau đó bắt đầu cởi đồ.

Tuy giờ đang là đêm khuya, lại có cành lá đại thụ che chắn, nhưng nhìn thấy từng kiện từng kiện quần áo Chu Mộ Phỉ rơi xuống đất thì liền biết là y đang làm gì rồi.

Giờ Dương Thiên lại càng xác định tên kia bị bệnh tâm thần.

Ai, thật là đáng tiếc, thằng bé mi thanh mục tú như vậy mà đầu óc lại có vấn đề, sao nãy giờ mình không nhìn ra nhỉ?

Chu Mộ Phỉ rốt cục cũng cởi đồ xong, nói với Dương Thiên ở phía dưới: “Dương thúc thúc, phiền ông giữ quần áo giúp tôi.”

Nói xong liền bắt đầu biến thân.

Dương Thiên liền thực sự hóa đá tại chỗ.

Qua một lát sau, Dương Thiên đưa tay đẩy cằm lên, khép miệng lại, mắt vốn to lại càng mở to hơn mà nhìn con đại điêu to kềnh trước mắt: “Tiểu huynh đệ, là ngươi sao? Ngươi thực sự biến thành chim sao?”

Chu Mộ Phỉ:“Úc ~~”

Dương Thiên không thể tin nổi mà đưa tay nhón lấy một cọng lông trên cánh đại điêu, sau đó dùng sức nhổ.

Chu Mộ Phỉ: “Úc úc~~~” Ông làm gì thế, đau chết lão tử!

Dương Thiên nghiên cứu cọng lông cả nửa ngày, cuối cùng mới xác định được đây là cọng lông chim.

Sau đó Dương Thiên lại tự cắn đầu ngón tay của mình, xác định bản thân không có nằm mơ.

Sau đó Dương Thiên đặt mông ngồi xuống đất, hơn nữa bắt đầu xuất hiện hai cái vòng nhang muỗi trong mắt: “Ta kháo, không phải đâu nha, thật sự là yêu quái chim bự sao, thế giới này không chân thật tí nào…..”

Chu Mộ Phỉ bực: “Úc úc! Úc úc!” Lão tử là điêu, là thần điêu!!

Chu Mộ Phỉ đến bên người Dương Thiên, cúi đầu ngậm lấy quần áo vừa mới cởi ra, sau đó giương cánh bay lên cây, biến lại thành người, mặc quần áo rồi nhảy xuống đất, nhướng mày mà nói với Dương Thiên vừa đứng dậy: “Thế nào, giờ ông tin rồi chứ.”

Dương Thiên gật đầu, không tin cũng không được a.

Chu Mộ Phỉ nói: “Dương thúc thúc, ngay cả bí mật như vậy ta cũng nói cho ông rồi, ông có thể giúp ta một chuyện không?

Dương Thiên hỏi: “Chuyện gì?”

Chu Mộ Phỉ hạ giọng mà nói: “Ta muốn biết sư phụ của Độc Cô và lão ba của hắn đã xảy ra chuyện gì, ta định canh bốn đêm nay tới nghe lén bọn họ nói chuyện.”

Dương Thiên khó hiểu: “Cái này thì có liên quan gì tới ta?”

Chu Mộ Phỉ nói: “Ông không muốn hiểu rõ mọi chuyện sao?”

Dương Thiên quả thực là rất muốn.

Nhưng mà…..

“A Hiên rất thính tai, bất cứ động tĩnh gì trong phạm vi vài chục trượng đều không thể gạt được hắn.”

“Cho nên ta mới nhờ ông giúp đó.”

“Giúp như thế nào?”

Chu Mộ Phỉ ghé sát vào tai Dương Thiên mà thì thầm: “Chúng ta cứ làm như vậy như vậy, rồi lại như vậy….”

“Ta không làm!” Dương Thiên kiên quyết nói: “Nếu A Hiên phát hiện ra sẽ không thèm nhìn mặt ta cả tháng mất!”

Chu Mộ Phỉ liền trở mặt ngay lập tức: “Vậy ta sẽ nói chuyện ông thầm mến cho người kia biết. Đến lúc đó sẽ không còn là một tháng không nhìn mặt ông đâu!”

Dương Thiên:“……”

Vì thế, dưới sự cưỡng bức dụ dỗ của Chu Mộ Phỉ, Dương Thiên đành phải ngoan ngoãn thỏa hiệp.

Trong mật thất.

Độc Cô Lưu Vân đứng trước quan tài băng, cẩn thận nhìn người đàn ông giống hắn năm phần nằm trong đó.

Người này chính là cha ruột của mình sao?

Không biết lúc trước giữa sư phụ và phụ thân đã xảy ra chuyện gì, khiến sư phụ phải ra tay giết ông như vậy? Còn nữa, thi thể của mẫu thân ở đâu?

Tuy biết Quý Lăng Hiên hại chết cha mẹ mình, nhưng đáy lòng của Độc Cô Lưu Vân lại không hề trỗi lên một chút hận ý.

Có lẽ lúc trước hắn đã từng hận, hận ông vì sao lại hại chết cha mẹ mình, hận ông vì sao lại chỉ lưu lại tính mạng của mình, nuôi lớn mình rồi lại nói cho mình sự thật khiến mình phải gánh chịu nỗi thống khổ như vậy.

Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt thống khổ ẩn nhẫn của Quý Lăng Hiên, Độc Cô Lưu Vân rốt cuộc không hận nổi nữa.

Hắn phát hiện, đã qua nhiều năm như vậy, sư phụ có lẽ đã phải chịu thống khổ còn nhiều hơn cha mẹ hắn phải chịu rất nhiều.

Dù sao thì người đã chết rồi thì làm gì có thống khổ, chỉ có người sống mới phải nhấm nháp sự thống khổ ngày này qua ngày khác.

Độc Cô Lưu Vân nghiêm chỉnh quỳ xuống trước quan tài băng, dập đầu ba cái, tràn đầy áy náy mà nói: “Phụ thân, thực xin lỗi, chỉ sợ hài nhi không thể tự tay báo thù rửa hận cho phụ thân và mẫu thân. Có lẽ sư phụ có lỗi với cha, có lẽ sư phụ nghiệp chướng nặng nề, nhưng sư phụ có ân trọng như núi, con không thể lấy oán trả ơn. Cho nên, nếu cha dưới suối vàng có linh thiêng, thì hãy tha thứ cho hài nhi bất hiếu!”

Sau đó, Độc Cô Lưu Vân đứng dậy, thấy cũng sắp tới canh bốn, nhìn thi thể trong quan tài một lần nữa, rồi mới xoay người ra khỏi mật đạo.

Lúc Độc Cô Lưu Vân ra khỏi mật đạo, Quý Lăng Hiên đã ngồi chờ ở trong phòng rồi.

Độc Cô Lưu Vân xoay người đóng cơ quan lại, dời tủ đến đúng vị trí, sau đó đến cạnh bàn, hành lễ với Quý Lăng Hiên: “Sư phụ.”

Quý Lăng Hiên nâng tay ra ý bảo hắn đứng dậy, sau đó chỉ cái ghế bên cạnh, nói: “Ngồi đi.”

Độc Cô Lưu Vân nào dám cùng ngồi với sư phụ, vẫn cứ giữ đúng lễ của đệ tử mà quy củ đứng trước mặt Quý Lăng Hiên.

Quý Lăng Hiên cũng không ép, cầm lấy ly trà xanh, nhấp  một ngụm rồi nói: “Lúc ta được mười bảy tuổi, đã gặp phụ thân con. Trước đó, cuộc đời ta chỉ có kiếm.”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s