Chương 99 – Cuộc sống thường ngày của cửa hàng thú cưng

Chương chín mươi chín

“Mấy người rốt cuộc đã hạ thủ với Vú Anh nặng tới mức nào mà dọa nó thành ra như vậy? Nó bình thường không thân thiết với tôi như thế.” Cho tới giờ Phương Nghị chưa hề nhìn thấy Vú Anh có bộ dáng mất tinh thần như thế này.

“Cũng…cũng không nặng lắm.” Ninh Phong ho khan hai tiếng rồi mới nói, sau đó nhẹ nhàng gọi Vú Anh. Vú Anh gừ gừ, không thèm để ý tới anh.

“Xem ra đã nặng tay quá rồi. Hai người rất không đáng tin. Cho dù hai đứa nó không chịu thì cũng không thể bá vương ngạnh thượng cung như thế.” Phương Nghị rất không đồng ý mà nói với Ninh Phong. Nếu để tụi nó lưu lại bóng ma tâm lý thì phiền lắm, anh không có bác sĩ tâm lý cho thú cưng a. Tiếp tục đọc

Chương 98 – Cuộc sống thường ngày của cửa hàng thú cưng

Chương chín mươi tám

“Quỹ động vật?” Phương Nghị suy nghĩ một hồi. Kỳ thật, dựa theo doanh thu trên tất cả hoạt động của anh, cho dù cửa hàng thú cưng có bị lỗ thì vẫn có thể duy trì hoạt động, nhưng có một số chuyện không dễ nói, nói không chừng sẽ có lúc xảy ra chuyện ngoài ý muốn, vì thể quỹ động vật có thể thử một chút. “Quỹ này hoạt động dài hạn hay là ngắn hạn?”

“Ngắn hạn. Đây chỉ là cái cớ của tôi mà thôi. Mấy người bạn của tôi hay xài tiền như nước, thấy cái gì là mua cái đó. Nếu tôi nói cho mấy người đó chuyện của cửa hàng, mấy cô ấy chắc chắn sẽ đồng ý quyên tiền để cho đám thú ở đây được ăn thêm cơm, để sau này anh có nhặt động vật về thì cũng không phải bó tay bó chân như vậy nữa.” Bùi Tư Tư có tiền, thường ngày cũng chơi với không ít kẻ có tiền. Nếu thật sự có thể tụ tập rồi để bọn họ quyên tiền, mấy trăm vạn cũng không thành vấn đề. Tiếp tục đọc