Chương 119 – Cuộc sống thường ngày của cửa hàng thú cưng

Chương một trăm mười chín

Trong ấn tượng của Phương Nghị, một khi đã điên rồi thì sau này đừng mong lành bệnh. Tuy nhiên, anh vẫn bảo Chu Khởi Mộng lưu ý giúp anh một chút, nếu Hoa Tử Dịch thật sự lành bệnh thì để Chu Khởi Mộng đến xem xem Hoa Tử Dịch còn có gan đi ngược đãi động vật nữa hay không. Nhưng mà, đã tới nước này rồi, phỏng chừng mỗi lần thấy động vật, Hoa Tử Dịch sẽ nhũn chân ra thôi. Tiếp tục đọc

Chương 118 – Cuộc sống thường ngày của cửa hàng thú cưng

Chương một trăm mười tám

“Dứt điểm đi.” Phương Nghị cũng đã suy xét về vấn đề này. Tuy bọn họ luôn dùng thủ pháp dọa người không chính đáng, nhưng chưa bao giờ thương tổn tới người, nhiều nhất chỉ là khiến người ta vừa nhìn thấy động vật liền phải trốn đi thật xa mà thôi. Nhưng Hoa Tử Dịch không phải là người bình thường. Dưới tình huống bị mọi người phỉ nhổ như thế mà gã vẫn ra tay ngoan độc với động vật. Nếu lần này không giải quyết triệt để, rất có thể gã sẽ lại hành động một lần nữa, đến lúc đó không biết phải có thêm bao nhiêu động vật chết dưới tay gã. Tiếp tục đọc

Chương 117 – Cuộc sống thường ngày của cửa hàng thú cưng

Chương một trăm mười bảy

Con mèo này Hoa Tử Dịch còn nhớ. Đây là con mèo hoang trong đoạn video mà gã vừa xem. Gã bắt được con mèo hoang này ở trên đường, rất dữ. Lúc đó, nó bung móng, cào tay của gã đến bật máu, làm hại gã phải đi tiêm phòng. Vì thế, gã đã nổ trận lôi đình, cầm lấy cây búa, chém đầu con mèo đó ra làm hai nửa, óc và máu bắn ra tung tóe. Cảm giác kia miễn bàn có bao nhiêu sảng khoái. Hoa Tử Dịch cảm thấy, đó là lần động thủ đã nghiền nhất của gã. Tiếp tục đọc

Chương 116 – Cuộc sống thường ngày của cửa hàng thú cưng

Chương một trăm mười sáu

Sáng hôm sau, Bùi Hạo Ngôn gửi tư liệu của Hoa Tử Dịch tới. Bởi vì chuyện trước kia của Hoa Tử Dịch đã gây ồn ào quá lớn ở trên mạng, nên chuyện gã ra tù, người trong nhà không một ai dám công bố ra ngoài, tạm thời sắp xếp cho gã sống trong khu biệt thự ở vùng ngoại thành. Gia đình gã định chờ đến khi mọi chuyện lắng xuống rồi sẽ đưa gã ra nước ngoài.

“Có muốn tôi giúp không? Anh họ của tôi chắc là có thể giúp đối phó với gã.” Bùi Hạo Ngôn chủ động hỏi. Tiếp tục đọc