Chương 129 – Cuộc sống thường ngày của cửa hàng thú cưng

Chương một trăm hai mươi chín

Đỗ Thiên Trạch ở nhà nửa tháng đã hoàn toàn kiến thức được năng lực bắt chó của Thánh Mẫu, cơ hồ ngày nào cũng có người tới tìm chó, hơn nữa đa phần đều tìm được, Phương Duyệt xin lỗi riết cũng muốn chết lặng rồi.

Phim điện ảnh cậu đóng cũng đã công chiếu. Lần này Phương Nghị không có cố ý bao hết rạp để xem, chỉ dắt Đỗ Thiên Trạch đi xem phim cậu đóng. Kỳ thật, Đỗ Thiên Trạch không thích xem phim của mình đóng, bởi vì lúc cậu xem phim, cậu đều nghĩ về cảnh lúc mình quay, không thể nào tập trung xem phim được. Nhưng Phương Nghị lại thích dắt cậu đi xem, cậu không thể từ chối Phương Nghị. Tiếp tục đọc

Chương 128 – Cuộc sống thường ngày của cửa hàng thú cưng

Chương một trăm hai mươi tám

Đỗ Thiên Trạch bôn ba một đường tới bảy giờ sáng mới về lại tiệm, nhưng bởi vì cậu không nói cho Phương Nghị biết trước thời gian cậu trở về, cho nên lúc cậu về thì Phương Nghị đang chạy bộ ở bên ngoài.

“Nam thần anh đã về. Anh của em ở nhà sắp thành hòn vọng phu mất rồi.” Phương Duyệt nhận lấy đồ đạc trong tay Đỗ Thiên Trạch, hỏi cậu có muốn ăn sáng không, lúc nói gương mặt luôn hiện lên nụ cười quỷ dị, Đỗ Thiên Trạch muốn che mặt lại ngay lập tức, rốt cuộc Phương Nghị đã làm bao nhiêu trò dọa người a. Tiếp tục đọc

Chương 127 – Cuộc sống thường ngày của cửa hàng thú cưng

Chương một trăm hai mươi bảy

Đỗ Thiên Trạch nằm ở trên giường một ngày. Ngày hôm sau mới có thể miễn cưỡng ra ngoài đi dạo. Phương Duyệt dùng ánh mắt quỷ dị nhìn Đỗ Thiên Trạch, còn thường xuyên che miệng cười trộm. Đỗ Thiên Trạch cứ bắt ép bản thân không nhìn thấy.

“Dạo này hình như anh thấy Tô Nhiễm lại dính scandal. Có muốn anh hỏi giúp em một chút không?” Đỗ Thiên Trạch thấy Phương Duyệt như vậy, đành nói lảng sang chuyện khác. Tiếp tục đọc

Chương 126 – Cuộc sống thường ngày của cửa hàng thú cưng

Chương một trăm hai mươi sáu

Nửa đêm, Đỗ Thiên Trạch tỉnh giấc, cảm thấy mình cứ như bị nhốt trong lò nướng. Cậu giãy dụa một hồi cũng giãy không ra, đành phải điều chỉnh lại thành tư thế thoải mái một chút, sau đó lại ngủ say.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, tinh thần của Đỗ Thiên Trạch rất tốt, nhưng trên người lại khó chịu, dính dính nhớp nhớp, còn có mùi mồ hôi, rất khó chịu. Cậu chạy đi tắm rửa một phát mới cảm thấy thoải mái hơn. Tiếp tục đọc