[Thông Báo] Nhà mới tậu của lâu

Hieeeeee

Lâu rồi không lên, chắc chả ai biết mình là ai đâu. :))))))

Mình trồi lên để thông báo 1 tin vui.

Lâu chúng ta sau khi tích cóp tiền của bao tháng ngày qua cuối cùng cũng ra quyết định tậu 1 căn hộ chính chủ khu chung cư Facebook.

Thân mời các bằng hữu gần xa ghé thăm quan nhà mới mua của chúng mình.

Nơi đây chuyên chất chứa – lưu ký lại các bài post của lâu.

Mặt khác nó có 1 nhiệm vụ hết sức quan trọng là trong tình hình biến động gần đây : ” Có chỗ thông báo/ liên lạc lỡ mà ( mình bảo là lỡ mà ) WordPress bị các bạn “cún con” đáng yêu cho lên đường thì chúng ta còn có thể đến được với nhau.”

Lảm nhảm vậy đủ rồi. Đây là địa chỉ nha mới mua (nên tạm thời chưa có gì nhiều đâu), các bạn tạt ngan Like cái cho bọn mình vui nhé

https://www.facebook.com/AnQuyLau

Thân ái ^_^

Lâu chủ bị cắt chức thành osin trong nhà

Thiên yết hắc quỷ.

530eec6864d3a3803a0b5c370bb85f0e

Advertisements

Chương 49 – Sổ tay nhân viên

Chương 49: Bắt

“Không phải bị mất trí nhớ rồi đó chứ?”

Phương Dung, “Không hề. (=_=).”

“Vậy sao lại quên,” Thu Nguyệt Hoa Tinh nói, “Không phải hôm nay cậu đã nói muốn gặp anh tôi rồi sao?”

“Sao tôi lại nói muốn gặp anh của anh?”

“Sao tôi biết? Cậu nói muốn hỏi một chút về dị năng có thể khống chế vật thể xung quanh. Giờ cậu hỏi tôi thì tôi hỏi ai đây?” Tiếp tục đọc

Chương 47 – Sổ tay nhân viên

Chương 47: Đánh

Thực ra, hắn không phải vừa sinh ra đã có thói quen tiểu ngồi, có một lần không cẩn thận, nhìn thấy Phương Dung đang ngồi xổm đi cầu, vô tình mở ra được thế giới mới, cho nên mới bắt chước mà ngồi xổm xuống tiểu thế thôi.

May mà chỉ ở đây có bệ xí ngồi xổm. Thử tưởng tượng đến cảnh Phương Hoa ngồi chồm hổm trên bồn cầu ở trường học, tay đỡ ‘chim’,  phun ra dòng nước ấm nóng, xè xè rơi xuống bồn mà xem, vừa nghĩ liền đau đầu.

Tiếp tục đọc

Chương 46 – Sổ tay nhân viên

Chương 46: Xè xè

Phương Dung vừa bịt mũi vừa rút mấy tờ khăn giấy ra chặn lại. Lần đổ máu này tương đối nghiêm trọng, có ngửa đầu ra cũng không hết chảy máu.

Cậu vo tròn khăn giấy thành một cục rồi nhét thẳng vào lỗ mũi, như vậy máu sẽ không chảy ra nữa. Bất quá, cứ một chốc cậu lại phải đổi một cục khăn giấy khác.

Đã đến giữa trưa. Đây là thời điểm bận rộn nhất trong ngày. Phương Dung vẫn dùng tinh thần lực làm ra không ít món ăn. Quen tay hay việc. Cậu dần dần nắm giữ được kỹ xảo, càng lúc càng quen tay, làm càng lúc càng nhanh. Tiếp tục đọc

Chương 45 – Sổ tay nhân viên

Chương 45: Chọt vào

Xem ra bản thân lo lắng thừa rồi. Dù Phương Hoa có được người ta theo đuổi thì cũng sẽ bị khí tràng không thèm quan tâm của hắn làm cho chán nản buông tay mà thôi.

Nói thực, cái tên Thu Nguyệt Tinh Hoa này cũng rất đáng thương. Gã phải tổn hao tâm trí vất vả lắm mới tìm được đề tài để nói chuyện, vậy mà lại biến thành như vậy.

Sau những cuộc trò chuyện đó cũng có vài đoạn đối thoại khác, nhưng vẫn chưa nói đủ hai trang. Tiếp tục đọc

Chương 44 – Sổ tay nhân viên

Chương 44: Theo đuổi

Phương Hoa có chút thất vọng, ngồi ở ngay núi vàng rồi mà lại không xuống tay được, cuối cùng chỉ có thể thở dài, thành thành thật thật ôm Phương Dung đi ngủ.

Mỗi lần được nằm trong lòng Phương Dung, Phương Hoa cảm thấy đặc biệt an tâm. Đương nhiên, bởi vì cái tính thích ngủ khoả thân mà Phương Dung không cho hắn nằm sát cạnh nữa. Phương Hoa cũng đã từng đấu tranh trong việc chọn lựa giữa chuyện ngủ khoả thân và được nằm trong lòng Phương Dung. Cuối cùng, hắn đã chọn ngủ khoả thân. Dù sao thì ngủ khoả thân cảm thấy tự do tự tại thích hơn nhiều. Tiếp tục đọc

Sổ tay nhân viên – Chương 42

Chương 42: Mời

Phương Dung quyết đoán đá một cước vào ghế của Phương Hoa. Hắn lộ vẻ mặt mờ mịt, không hiểu vì sao, thậm chí còn ngây thơ mà hỏi ra tiếng, “Sao anh lại đá tôi?”

“…”

Phương Dung bị chỉ số thông minh của hắn làm cho cảm động luôn rồi, phải che dấu bằng cách gắp cho hắn một đũa thức ăn, “Tôi gắp cho cậu thêm chút đồ ăn, ăn nhiều cho có dinh dưỡng.”

Tổng cộng trên bàn ăn chỉ có vài miếng thịt, là để cho bữa cơm có thêm chút khẩu vị. Ông chủ bà chủ đều thích ăn chay, chuẩn xác mà nói thì là keo kiệt, tiếc tiền mua thịt. Thịt trên bàn cơm hết một nửa là do Phương Dung góp tiền vào mua, bởi vì sợ Phương Hoa ăn không quen, nhưng nếu gắp hết thì xấu hổ lắm. Tiếp tục đọc

Sổ tay nhân viên – Chương 41

Chương 41: Cứng

 

Phương Dung lùi lại một bước, bừng tỉnh đại ngộ.

Nếu người bình thường đột nhiên bị hôn, phản ứng đầu tiên chính là bị người ta hôn rồi, thế nhưng phản ứng đầu tiên của cậu lại là buồn cười.

Này chứng tỏ cậu không hề bài xích Phương Hoa, thậm chí đã tập thành thói quen, cảm thấy đây là hành động rất tự nhiên, nên không để ý đến. Tiếp tục đọc